Căn phòng đá trên đỉnh vách đá không chỉ có tầm nhìn bao quát cảng Nam Hải, mà dưới nền đất còn ẩn chứa một nhánh mạch nhỏ của Bách Quỷ Mạch—nguồn linh khí pha lẫn dị chất đậm đặc được Thất Huyết Đồng dẫn từ lòng đại dương lên. Đối với tu sĩ bình thường, việc hấp thụ trực tiếp nguồn linh khí này là hành vi t- ự s á t, nhưng với Lâm Sâm và Hứa Thanh, đây lại là thiên đường tu luyện.
Đêm đầu tiên tại Đệ Thất Phong trôi qua trong sự im lặng tuyệt đối. Không kẻ nào dám bén mảng đến khu vực vách đá sau trận đòn trừng phạt tàn bạo mà Lâm Sâm dành cho Lý Hải.
Bên trong phòng đá, Lâm Sâm ngồi khoanh chân trên bệ đá đen. Hắn nhắm mắt, toàn thân thả lỏng để mặc dị chất tím đen và linh khí từ lòng đất cuộn trào xâm nhập vào từng lỗ chân lông.
Cơ thể hắn lúc này giống như một lò luyện kim cực hạn. Huyết mạch Saiyan cuồn cuộn gầm rống trong lồng ngực, thiêu rụi toàn bộ độc tố dị chất thành tàn tro, chỉ giữ lại nguồn năng lượng nguyên thủy nhất để tôi luyện gân cốt. Từng sợi cơ bắp dẻo dai bọc quanh khung xương phát ra những tiếng rắc rắc nhỏ mịn.
Khả năng chống chịu thể xác của Lâm Sâm vốn đã vượt ngưỡng Luyện Khí tầng sáu, nay dưới sự kích thích của linh khí dạt dào từ biển sâu, mật độ tế bào Saiyan tiếp tục nén chặt. Lực bùng nổ trong nắm đấm của hắn đang âm thầm tích tụ, tiến dần đến mốc tương đương với hộ thể linh lực của Luyện Khí tầng bảy. Hắn không tu luyện linh lực như các tu sĩ khác, mà biến chính bản thân mình thành một tòa pháp bảo sống cứng cáp không thể phá hủy.
Ở căn phòng bên cạnh, Hứa Thanh cũng tận dụng từng khoảnh khắc. Thiếu niên vạch ra một trận pháp ngưng tụ độc sương đơn sơ chung quanh bệ đá. Cậu nuốt từng viên Thanh Dị Đan, phối hợp với năng lượng từ Tím Tinh Thạch trước ngực để điên cuồng đẩy nhanh tốc độ khai mở các biểu tượng linh lực. Với sự trợ giúp từ số đá linh thu được của Trần Diệp Vận, tu vi Luyện Khí tầng ba của Hứa Thanh đang tiến triển vượt bậc, linh lực tím đen trong cơ thể dần trở nên cô đặc và tàn độc hơn.
Sáng sớm hôm sau. Màn sương mù mặn chát của biển cả bao phủ lấy hải cảng.
Một tiếng tù và bằng xương cá khổng lồ vang lên từ phía bến tàu, âm thanh trầm đục chấn động cả vách đá:
Ú... Ú... Ú...
Lâm Sâm mở bừng mắt. Luồng ánh đỏ cuồng bạo trong đồng tử hắn xoáy nhẹ một vòng rồi lặn sâu vào bóng tối. Hắn đứng dậy, khoác lên người bộ đạo bào màu xám đậm của Đệ Thất Phong, vác thanh trọng côn sắt nặng hàng trăm cân lên vai một cách nhẹ nhàng như cầm một cành cây khô.
Hứa Thanh đã đứng chờ sẵn ngoài cửa phòng. Bộ đồ xám ôm sát người, vành mũ da kéo thấp che đi nửa gương mặt lạnh lùng.
"Là tiếng tù và tập hợp của Hải Thuyền Số Tám," Hứa Thanh hạ giọng, tay khẽ chạm vào tấm ngọc đen đệ tử treo bên hông. "Mỗi tạp dịch đệ tử mới gia nhập đều phải hoàn thành ba chuyến ra khơi thu gom ma thú biển sâu hoặc khai quật phế tích đáy biển mới được tính là hoàn thành chỉ tiêu tháng."
"Ra biển sao?" Lâm Sâm nhếch môi, bước xuống từng bậc thang đá. "Vậy thì đi xem thử ma thú dưới lòng đại dương của cái thế giới này rốt cuộc mạnh đến mức nào."
Bến cảng số tám nhộn nhịp và hỗn loạn. Hàng trăm tạp dịch đệ tử mặc áo xám đang vận chuyển những thùng gỗ nặng chứa đầy đạn dược phòng ngự và nhiên liệu linh lực lên một con hải thuyền khổng lồ dài hơn năm mươi trượng.
Con tàu được đóng bằng loại gỗ sắt đen biến dị, hai bên hông bọc những mảng vảy ma thú dày khụ, trên mạn tàu gắn hàng chục họng pháo linh lực tỏa ra sóng nhiệt bức người.
Đứng trên bánh lái của hải thuyền là một gã trung niên một mắt, khuôn mặt chằng chịt vết sẹo dài từ trán xuống cằm. Khí tức Luyện Khí tầng tám bộc phát từ người hắn tạo thành một quầng uy áp đè nặng lên toàn bộ đám đệ tử dưới bến. Hắn chính là thuyền trưởng hải thuyền số tám—Trần Bá.
"Thằng ranh nào là Lâm Sâm và Hứa Thanh?!" Trần Bá gầm lên, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại mài vào đá.
Lâm Sâm thản nhiên bước lên ván gỗ dẫn lên tàu, Hứa Thanh im lặng bước theo sau.
Trần Bá nheo con mắt còn lại, quét qua thanh trọng côn của Lâm Sâm và sự trầm tĩnh đáng sợ của Hứa Thanh. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Ta nghe nói hai ngươi giậm nát Bãi Nổ, còn đánh phế cả Lý Hải. Ở trên bờ các ngươi có thể là quái vật, nhưng ra ngoài đại dương kia, ma thú biển sâu và tu sĩ của các tông môn khác sẽ không nương tay đâu!"
Gã thò tay ném xuống hai lá cờ nhỏ màu đỏ quạch: "Lâm Sâm, ngươi vào Đội Tiên Phong càn quét mạn tàu phía Tả. Hứa Thanh, ngươi vào Đội Trinh Sát mạn tàu phía Hữu. Nhiệm vụ chuyến này: Tiến vào Quần Đảo Xương Đầu, thu gom một nghìn cân Máu Cá Ma Biến Tạng!"
Đám đệ tử xung quanh nghe thấy tên "Quần Đảo Xương Đầu" thì mặt mày tái mét. Đó là vùng hải vực nổi tiếng với những luồng xoáy dị chất và bầy Ma Ngư tàn độc, tỷ lệ thương vong của tạp dịch đệ tử mỗi lần ra đó không dưới bốn phần.
Tuy nhiên, Lâm Sâm chỉ đón lấy lá cờ đỏ, trong mắt không có nửa điểm sợ hãi. Hắn nhìn ra đại dương bao la phủ đầy sương tím tro ở phía xa, máu Saiyan trong người bắt đầu sục sôi mãnh liệt.
"Quần Đảo Xương Đầu..." Lâm Sâm nhếch môi nở một nụ cười ngông ngạnh, giậm mạnh gót chân xuống sàn tàu gỗ sắt khiến con thuyền khổng lồ chao đảo nhẹ. "Mong là ma thú ở đó đủ mạnh để tao đánh một trận cho giãn gân cốt."
Con hải thuyền số tám kéo neo, rống lên những tiếng gầm vang trời của trận pháp động lực, chính thức rẽ sóng lao ra vùng biển sâu chết chóc của Nam Hoàng.