Một tác giả có thể có:
> cách chọn đề tài,
> cách dựng nhân vật,
> cách tạo tình huống,
> cách điều phối cảm xúc,
> cách dùng từ,
> cách kết thúc,
> cách nhìn đời sống.
Tất cả hợp lại thành thứ mà độc giả dần nhận ra là:
> “chất của tác giả”.
Đây là một ý rất có giá trị để phát triển tiếp.
> kỹ thuật cụ thể.
Hiện tại chúng ta đã trả lời khá tốt:
> Vì sao cần công thức?
> Công thức là gì?
> Công thức lấy ở đâu?
> Công thức hoạt động thế nào?
> Vốn sống có vai trò gì?
> Đề tài khai thác thế nào?
> Sân chơi là gì?
> Giới hạn của người viết ở đâu?
> Độc giả bị điều phối cảm xúc thế nào?
Nhưng vẫn còn câu hỏi:
> “Được rồi, ngồi trước màn hình thì tôi phải viết thế nào?”
Đây mới là phần bàn tay của người viết theo nghĩa thực hành.
Ví dụ phải đi sâu vào:
> cách mở một cảnh,
> cách đưa nhân vật vào,
> cách chuyển cảnh,
> cách giấu thông tin,
> cách cho nhân vật nói,
> cách ngắt lời thoại,
> cách tạo nhịp,
> cách mô tả,
> cách lựa chọn chi tiết,
> cách kéo dài một tình huống,
> cách rút ngắn,
> cách chuyển từ hành động sang nội tâm,
> cách tạo bất ngờ,
> cách gieo thông tin,
> cách thu thông tin,
> cách kết thúc một cảnh,
> cách sửa một đoạn văn đã viết.
Đây mới là “cơ bắp” của người viết.