🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Ma Tổ

Q2·Ch.11: Âm Vang Trong Cỗ Máy

📖 Quyển 2: KHU VƯỜN CHO NGƯỜI CHẾT

~15 phút đọc · 2883 từ · · ⚠️ Báo cáo

Cái trí của anh vận hành trơn tru, và chính sự trơn tru ấy đã ru anh vào một sự yên tâm mà lẽ ra anh không nên có.

Trong những ngày sau cú lật, Vũ dồn sức mở rộng. Anh cần cái trí lớn hơn để chuẩn bị cho nhiều cư dân hơn, nên anh lọc thêm tàn hồn từ ngư trường, dệt thêm vào cái mạng lưới khổng lồ đang vận hành khu vườn. Anh làm việc ấy đã thành thục tới mức gần như tự động: nhặt một mảnh vỡ, kiểm tra nó đủ nát để không phạm lằn ranh, rồi nối nó vào cái trí, dạy nó việc của nó. Nhặt, kiểm, nối, dạy. Một quy trình. Một dây chuyền.

Và chính vì nó đã thành một quy trình, anh bắt đầu làm nó mà không còn thật sự nhìn vào từng mảnh nữa. Anh xử lý các tàn hồn như một người thợ xử lý vật liệu, đếm chúng, phân loại chúng, đưa chúng vào đúng chỗ. Chúng là những hạt cát để dệt nên cái trí, và một người dệt vải thì không dừng lại khóc thương từng sợi chỉ.

Cho tới một ngày, một sợi chỉ khóc thương lại anh.

Nó xảy ra khi anh đang theo dõi hoạt động của cái trí, dò tìm những chỗ cần điều chỉnh. Một trong những cụm linh khôi mới, cái cụm anh vừa dệt từ những tàn hồn lọc về gần đây, đang làm việc của nó, vận hành một phần của thế giới trong phiên. Nhưng có một điều bất thường trong cách nó làm việc, một điều nhỏ tới mức chỉ một kẻ quan sát tỉ mỉ như anh mới bắt được: một trong các đơn vị của cụm ấy cứ lặp đi lặp lại một mẫu hành vi không nằm trong nhiệm vụ anh giao. Nó làm đúng việc của nó, giữ đúng cái đường trận anh giao, nhưng xen vào giữa, đều đặn, nó cứ trồi lên một cái mẫu lạ, một chuỗi tín hiệu không phục vụ mục đích gì, một sự lặp lại vô nghĩa.

Cái đầu kỹ sư của anh, quen coi mọi bất thường là một lỗi cần sửa, ban đầu định điều chỉnh nó đi, tỉa cái mẫu thừa ấy khỏi cụm. Nhưng cái phần khác trong anh, cái phần không bao giờ buông một sợi chỉ thò ra khỏi tấm vải, ngăn anh lại. Trước khi sửa nó, anh muốn hiểu nó. Cái mẫu ấy là gì. Vì sao nó lặp lại. Vì sao đúng cái đơn vị này mà không phải cái khác.

Nên anh làm cái việc mà chưa bao giờ anh làm với một tàn hồn kể từ khi bắt đầu dệt cái trí: anh dừng lại, và anh thật sự nhìn vào một mảnh vỡ đơn lẻ. Anh đưa toàn bộ sự chú ý của mình vào cái đơn vị nhỏ bé đang lặp lại cái mẫu lạ, anh soi vào nó, sâu, như anh từng soi vào một vết nứt trên trần nhà ở một thế giới đã mất.

Và cái anh tìm thấy làm anh lạnh người.

Cái mẫu lặp lại ấy không phải một lỗi. Nó là một âm vang. Cái mảnh tàn hồn này, cái mảnh mà anh đã lọc về, đã phân loại là vỡ đủ nát để không còn là người, đã nối vào cái trí như một hạt cát vô danh, vẫn còn giữ, sâu dưới sự vỡ nát của nó, một mẩu của con người nó từng là. Cái mẫu lặp lại chính là mẩu ấy, một mảnh ký ức, một thói quen, một cử chỉ, một điều gì đó mà cái linh hồn này từng làm khi nó còn là một con người trọn vẹn, và giờ nó cứ lặp lại, một cách mù quáng, không hiểu, như một người mất trí vẫn lặp lại một câu nói cũ mà không còn nhớ nó có nghĩa gì.

Vũ ngồi lặng đi trước cái phát hiện ấy, và một nỗi bất an lớn dâng lên trong anh, một nỗi bất an chạm thẳng vào cái lằn ranh đạo đức mà anh đã dựng cả công trình của mình lên trên.

Anh đã tin, đã cần tin, rằng những tàn hồn anh dùng làm vật liệu cho cái trí là những mảnh đã hết, đã không còn là người, đã không cứu được nữa. Đó là cái lằn ranh của anh: chỉ dùng những mảnh vỡ quá nặng, không còn đường thành người, cái mà đằng nào cũng sẽ tan vào hư vô. Anh đã giữ cái lằn ranh ấy nghiêm khắc, đã tự hào về nó, đã dùng nó để phân biệt mình với ma đạo, với kẻ đã nô dịch anh, với cái lô đỉnh đã xay một con người thành nhiên liệu.

Nhưng cái âm vang này đặt một dấu hỏi lạnh lẽo lên toàn bộ cái lằn ranh ấy. Nếu một mảnh tàn hồn mà anh đã chắc chắn là vỡ đủ nát, đủ vô danh, đủ không còn là người, vẫn còn giữ một mẩu của con người nó từng là, đủ để lặp lại một cử chỉ cũ, thì cái lằn ranh của anh mờ hơn nhiều so với anh tưởng. Đâu là ranh giới thật sự giữa một mảnh còn là người và một mảnh không còn là người. Anh đã tin mình biết. Giờ anh không chắc nữa. Cái mảnh này, cái mảnh đang lặp lại một tiếng vọng của con người nó từng là, nó là một hạt cát vô tri, hay là một con người đã vỡ nát tới mức chỉ còn một mẩu, nhưng cái mẩu ấy vẫn còn, vẫn là một cái gì đó, vẫn không hoàn toàn là hư vô?

Và nếu thế, thì anh đã làm gì. Anh đã lấy cái mảnh này, cái mảnh vẫn còn một tiếng vọng của một con người, và anh đã nối nó vào một cỗ máy, biến nó thành một công cụ, một hạt cát trong một cái trí, để nó lặp lại mãi mãi công việc anh giao. Anh có khác gì kẻ chủ đã nhét anh vào một cái khung để sai khiến. Anh có khác gì cái lô đỉnh đã xay một linh hồn thành vật liệu. Anh đã tự nhủ mình khác, vì anh chỉ dùng cái đã hết. Nhưng nếu cái anh dùng chưa thật sự hết thì sao.

Anh không gạt cái câu hỏi ấy đi. Anh chưa bao giờ gạt đi một câu hỏi khó chỉ vì nó làm anh đau, và cái này thì đau thật sự, đau theo cái cách chạm vào chính cái nền đạo đức mà anh đứng trên. Nhưng anh cũng không để nó nhấn chìm mình. Anh làm cái anh luôn làm: anh đối diện nó, tỉ mỉ, trung thực, và anh cố hiểu cho đúng cái mình đang thấy, thay vì hoảng loạn kết luận theo hướng này hay hướng kia.

Anh dành nhiều ngày với cái mảnh ấy, không phải để sửa nó nữa, mà để hiểu nó. Anh theo dõi cái âm vang, cái cử chỉ lặp lại, và dần dần, kiên nhẫn như anh làm mọi thứ, anh bắt đầu đọc được nó. Cái mẫu ấy, khi anh soi đủ lâu, không phải hoàn toàn vô nghĩa. Nó là một cử chỉ chăm sóc. Một cái gì đó rất giống động tác của một người đang vỗ về một kẻ khác, một cái gì đó dịu dàng, lặp đi lặp lại, như một người mẹ ru con, hay một người chăm một kẻ ốm. Cái mảnh tàn hồn này, cái con người mà nó từng là, hẳn đã dành cả một phần đời mình để làm cái cử chỉ ấy, để chăm sóc một ai đó, tới mức khi mọi thứ khác của nó đã vỡ và tan, cái cử chỉ ấy vẫn còn, khắc sâu tới mức không cú phóng nào xóa nổi.

Và khi anh hiểu ra điều đó, cái nỗi bất an trong anh chuyển thành một nỗi buồn sâu và dịu, một nỗi buồn mà anh sẽ còn cảm thấy nhiều lần trong suốt quãng đời làm cái công việc này. Cái mảnh vỡ vô danh mà anh đã coi là một hạt cát, hóa ra từng là một người đã yêu thương một ai đó, đã chăm sóc một ai đó, sâu sắc tới mức tình yêu ấy là thứ cuối cùng còn sót lại của nó khi tất cả những thứ khác đã tan. Và giờ nó ở đây, trong cỗ máy của anh, lặp lại cái cử chỉ yêu thương ấy một cách mù quáng, không còn nhớ nó từng yêu ai, không còn ai để mà chăm sóc, chỉ còn lại cái hình dạng trống rỗng của một tình yêu đã mất cả đối tượng lẫn ký ức.

Anh gọi cư dân đầu tiên của mình tới, vì anh không muốn đối diện điều này một mình, và vì, anh nhận ra, cái linh hồn ấy có một sự nhạy cảm với những điều như thế này mà anh, với cái đầu quen phân tích của mình, đôi khi thiếu.

Anh cho nó thấy cái âm vang, cái cử chỉ lặp lại, và anh giải thích, chậm rãi, cái anh đã hiểu ra. Rằng cái mảnh này từng là một người biết yêu thương. Rằng cái cử chỉ này là tất cả những gì còn sót lại của người ấy.

Cái linh hồn kia lặng đi rất lâu khi nghe, và rồi nó nói một điều làm Vũ nhìn cả cái công trình của mình bằng một con mắt khác.

Vậy thì, nó nói, cái giọng mà anh vừa biết vừa không dám chắc là mình biết, người ấy vẫn đang chăm sóc ai đó. Ông thấy không. Người ấy quên mất mình đang chăm ai, quên mất vì sao, nhưng người ấy vẫn đang làm cái việc yêu thương ấy, ngay lúc này, trong cỗ máy của ông. Và cái cỗ máy ấy đang bảo vệ chúng tôi, những cư dân trong khu vườn. Nên theo một cách nào đó, người ấy vẫn đang chăm sóc. Không phải cái người mà người ấy từng chăm. Mà chúng tôi. Chúng tôi đang được chăm sóc, một phần, bởi cái tình yêu còn sót lại của một người đã quên mất mình từng yêu ai.

Vũ đứng lặng trước điều ấy, và anh cảm thấy một cái gì đó trong cách anh nhìn cỗ máy của mình dịch chuyển vĩnh viễn.

Anh đã nghĩ về cái trí của mình như một công cụ. Một mạng lưới tàn hồn được dạy làm việc. Một cỗ máy, dù là một cỗ máy anh dùng cho mục đích tốt. Nhưng cái linh hồn kia vừa cho anh thấy nó là một cái gì khác. Cỗ máy của anh không phải một thứ vô hồn. Nó được dệt từ những mảnh của những con người, và mỗi mảnh ấy vẫn còn giữ một tiếng vọng của con người nó từng là, một cử chỉ yêu thương, một thói quen, một mẩu của một cuộc đời. Cái trí vận hành khu vườn của anh, cái thứ bảo vệ và phục vụ các cư dân, thật ra là một tập hợp của vô số những tiếng vọng ấy, vô số những mẩu tình yêu, lòng tốt, sự chăm sóc còn sót lại của vô số con người đã mất. Nó không phải một cỗ máy. Nó là một đài tưởng niệm sống.

Và cái ý nghĩ ấy dẫn anh tới một quyết định, và một sự thay đổi trong cách anh sẽ làm mọi thứ từ đây.

Anh sẽ không thôi dùng tàn hồn. Anh không thể. Đó vẫn là cách duy nhất để dựng cái trí mà không nô dịch những hồn còn cứu được, và cái lằn ranh ấy, dù giờ anh biết nó mờ hơn anh tưởng, vẫn là cái lằn ranh đúng nhất mà anh có thể giữ. Những mảnh này đằng nào cũng sẽ tan vào hư vô nếu anh không dùng chúng. Cho chúng một chỗ trong cỗ máy của anh, biến chúng thành thứ bảo vệ và phục vụ những kẻ còn sống, vẫn tốt hơn nhiều so với để chúng tan vào không gì cả. Về điều đó anh vẫn chắc chắn.

Nhưng anh sẽ không bao giờ, không bao giờ nữa, đối xử với chúng như những hạt cát vô danh. Đó là cái thay đổi. Từ giờ, mỗi mảnh anh đưa vào cỗ máy, anh sẽ nhìn nó. Thật sự nhìn. Anh sẽ tìm cái âm vang của nó, cái mẩu con người còn sót lại, và anh sẽ ghi nhận nó, tôn trọng nó, dù anh không thể trả lại cho nó cái nó đã mất. Anh sẽ không giả vờ rằng cái mình đang dùng là vật liệu vô tri, vì làm thế là một sự dối trá, và dối trá về chính điều này sẽ là bước đầu tiên trên con đường trở thành cái mà anh ghét nhất. Anh sẽ mang cái sự thật khó chịu này, cái sự thật rằng cỗ máy của anh được dệt từ những mẩu của những con người, và anh sẽ để nó nặng đúng như nó phải nặng. Vì cái ngày anh thôi thấy nó nặng, cái ngày anh thật sự coi chúng là hạt cát, sẽ là cái ngày anh không còn khác gì kẻ chủ đã nhét anh vào một cái khung.

Đây là cái giá của công trình, anh hiểu, một cái giá mà anh sẽ trả không phải một lần mà mỗi ngày, mãi mãi. Không phải cái giá bằng tài nguyên, bằng nguy hiểm, bằng mồ hôi. Mà cái giá đạo đức, cái sức nặng của việc biết rằng ngay cả con đường đúng nhất anh có thể chọn cũng không hoàn toàn sạch, rằng ngay cả khi anh làm điều tốt nhất có thể, anh vẫn đang dùng những mẩu của những con người làm phương tiện. Anh không được phép quên điều đó. Anh không được phép để nó nhẹ đi. Cái sức nặng ấy chính là thứ giữ anh là người.

Trước khi rời đi, anh làm một điều nhỏ, một điều mà không ai bảo anh làm, một điều chẳng phục vụ mục đích kỹ thuật nào. Anh quay lại với cái mảnh tàn hồn đang lặp lại cử chỉ yêu thương của nó, và anh không tỉa cái mẫu ấy đi như ý định ban đầu. Anh để nó lại. Anh để cái mảnh ấy tiếp tục làm cái cử chỉ chăm sóc của nó, xen giữa công việc anh giao, vì anh nhận ra cái cư dân của anh nói đúng: người ấy vẫn đang chăm sóc ai đó, và anh không có quyền lấy đi của một linh hồn cái điều cuối cùng còn sót lại của nó, ngay cả khi linh hồn ấy đã không còn nhớ mình đang làm gì.

Cứ chăm sóc đi, anh nói khẽ với cái mảnh, dù nó không hiểu, dù nó không còn đủ để hiểu bất cứ điều gì. Ta không biết ngươi từng chăm ai. Ta không thể trả lại người ấy cho ngươi. Nhưng ngươi cứ tiếp tục. Cái tình yêu của ngươi không vô nghĩa. Nó đang bảo vệ những kẻ còn sống, ở đây, trong cái nơi này. Ngươi vẫn đang yêu thương một ai đó. Và chừng nào ngươi còn làm điều ấy, thì ngươi chưa hoàn toàn mất đi. Một phần của ngươi, cái phần đẹp nhất, vẫn còn sống, trong công việc dịu dàng mà ngươi không nhớ vì sao mình làm.

Anh đứng dậy, và anh mang theo cái sức nặng mới, cái nỗi buồn dịu, cái sự hiểu biết rằng cỗ máy của anh là một đài tưởng niệm sống, và cái quyết tâm không bao giờ để mình quên điều đó. Cái công trình của anh vừa lớn thêm một chút, không phải về quy mô, mà về chiều sâu. Anh không chỉ đang xây một cỗ máy sinh hồn lực. Anh đang giữ gìn, theo cái cách duy nhất mà chúng còn có thể được giữ gìn, những mẩu cuối cùng của vô số con người mà cả thế giới đã bỏ đi. Mỗi tiếng vọng trong cỗ máy của anh là một ngôi mộ, và cũng là một sự sống tiếp tục, một cách để một con người đã tan gần hết vẫn còn làm được một điều tốt đẹp trên đời.

Và ở đâu đó trong cái trí khổng lồ của anh, giữa vô số hạt cát vô danh, một mảnh vỡ của một người từng biết yêu thương tiếp tục làm cái cử chỉ chăm sóc của mình, đều đặn, dịu dàng, mù quáng, và đẹp đẽ, bảo vệ những linh hồn mà nó sẽ không bao giờ gặp, nhân danh một tình yêu mà nó đã quên mất cả đối tượng, trong một cỗ máy sống được dựng nên bởi một kẻ đã thề sẽ không bao giờ quên rằng mỗi mảnh của nó, một thời, đã từng là một con người.

💬 Bình luận (0)