🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Khi Hoa Hồng Nở Lại

Ch.2: Chuyện Cũ

~11 phút đọc · 2063 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chương 2.
Sau khi bắt tay
Thanh Nghi cất tập hợp đồng vào túi.
"Tôi sẽ gửi bản điện tử cho anh sau."
Sở Hàn gật đầu.
"Cảm ơn."
An Nhược Hy nhìn hai người, cười tủm tỉm.
"Không biết nên chúc mừng hay thương cảm hai cậu nữa."
Sở Hàn bất đắc dĩ.
"Cậu là người nghĩ ra chuyện này."
"Cũng đúng."
Nhược Hy nhún vai.
"Nhưng tớ không nghĩ hai người hợp nhau đến vậy."
Thanh Nghi ngẩng đầu.
"Cậu thấy giống ở điểm nào?"
Nhược Hy nghiêm túc bẻ ngón tay đếm.
"Đều ít nói. Đều thích Americano. Đều thích mặc sơ mi trắng..."
Cô dừng lại một chút, rồi cười đầy ẩn ý.
"Hai người đều có bản lĩnh khiến người khác vừa nhìn đã muốn cãi nhau."
Sở Hàn bật cười.
Thanh Nghi khẽ nhếch môi.
Không khí lập tức nhẹ hơn.
Nhược Hy vỗ nhẹ xuống mặt bàn
“Khoan đã, còn một việc rất quan trọng.”
Sở Hàn hơi khó hiểu ngẩng đầu nhìn cô
“Là chuyện gì thế.”
Nhược Hy nhìn thẳng vào hai người
“Chính là xưng hô của hai cậu.”
“…”
“…”
“Các cậu có thấy ai đã là người yêu của nhau mà cứ 'anh - tôi', 'cô - tôi' không?”
Sở Hàn bất đắc dĩ.
“Điều này đúng là tớ chưa nghĩ tới.”
Nhược Hy chống cằm.
"Hai người cứ thế này thì chưa cần gặp phụ huynh cũng bị nhìn ra."
Thanh Nghi bình tĩnh hỏi
“Thế theo cậu thì nên làm như nào.”
Nhược Hy hơi khựng lại.
Ánh mắt lướt qua Thanh Nghi rồi nhanh chóng dời đi.
"Ít nhất trước mặt người lớn phải tự nhiên. Còn bình thường..."
"Cứ gọi tên nhau là được."
Sở Hàn nhìn Thanh Nghi.
"Cô thấy sao?"
"Được."
"..."
"..."
Hai người nhìn nhau vài giây.
Rồi gần như đồng thời cất tiếng.
"Vậy cứ gọi tên."
Không khí yên lặng đúng hai giây.
Nhược Hy bật cười.
"Trời ạ. Hai người đúng là một cặp trời sinh."
Sở Hàn hơi ngượng.
"Có vấn đề gì sao?"
"Có chứ. Có người yêu nào như hai cậu không? Nói chuyện với nhau mà như giống đang họp khoa với họp tòa án vậy?"
Thanh Nghi nghiêm túc đáp:
"Chúng ta vốn chỉ là hợp tác."
Nhược Hy lập tức chỉ tay về phía cô.
"Lại là 'hợp tác'?"
"Lúc này phải nói là 'chúng mình' mới đúng."
Thanh Nghi khẽ gật đầu.
"Sau này tôi sẽ nhớ."
Đúng lúc ấy, nhân viên mang thêm nước tới.
Trong lúc đặt khay xuống, ly Americano trước mặt Sở Hàn bị chạm nhẹ, suýt trượt khỏi mép bàn.
Thanh Nghi gần như theo phản xạ đưa tay giữ lấy.
Rồi nhẹ nhàng đặt ly vào phía trong.
Động tác rất tự nhiên.
Sở Hàn hơi bất ngờ.
"Cảm ơn."
"Không có gì."
Sở Hàn nhìn cô.
Thì ra...
Không phải cô lạnh lùng. Chỉ là luôn để ý những chi tiết rất nhỏ.
Nhược Hy nhìn hai người, khóe môi cong lên.
Xem ra...
Mình không chọn nhầm người
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên.
Nhược Hy cúi đầu nhìn màn hình.
Nụ cười trên môi lập tức cứng lại.
Là trợ lý.
“Tư bản gọi tớ về làm việc rồi. Tớ phải về trước đây.”
Sở Hàn đứng dậy.
"Để tớ tiễn cậu."
Nhược Hy xua tay.
"Không cần đâu. Cậu ngồi đi."
Nói rồi, cô nhìn sang Thanh Nghi.
"Cậu ở lại."
"Hai người tranh thủ tìm hiểu nhau. Ít nhất hai người cũng phải nhớ sinh nhật, sở thích, món ăn yêu thích,… của đối phương. Nếu không cuối tuần gặp phụ huynh kiểu gì cũng sẽ bị lộ đấy."
Sở Hàn cười
“Tớ biết rồi.”
Nhược Hy gật đầu.
"Vậy tớ đi đây."
Cô quay người bước được vài bước.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì.
"...À."
Nhược Hy bước được vài bước rồi dừng lại.
"...Thanh Nghi."
Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm cô gọi thẳng tên người ấy.
Thanh Nghi khựng lại.
Chậm rãi quay đầu.
"...Ừ?"
Nhược Hy mỉm cười.
"Nếu Tiểu Hàn có chỗ nào làm chưa tốt..."
"...Thì nói với tớ."
Chữ "tớ" vừa thốt ra.
Cả hai đều im lặng.
Thanh Nghi cụp mắt.
"...Được."
"..."
"..."
Không có thêm câu nào.
Nhược Hy mỉm cười.
Rồi xoay người rời khỏi quán.
Sở Hàn đứng nhìn theo bóng lưng cô.
Lại vô thức quay sang Thanh Nghi.
Thanh Nghi vẫn cúi đầu chỉnh lại tập tài liệu.
Chỉ là...
Trang giấy trước mặt đã rất lâu không được lật sang trang mới.
Giống như cuộc trò chuyện vừa rồi không để lại bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng...
Không hiểu sao.
Sở Hàn vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhược Hy là người rất hoạt bát. Chỉ cần có cô ở đâu, nơi đó gần như không bao giờ thiếu tiếng cười.
Thế nhưng...
Từ lúc Thanh Nghi xuất hiện.
Nụ cười của cô dường như luôn giữ lại vài phần. Không phải lạnh nhạt. Cũng chẳng phải ghét bỏ.
Chỉ là...
Khách sáo đến mức giống như giữa hai người tồn tại một khoảng cách vô hình.
Khoảng cách ấy không lớn.
Nhưng đủ để người ngoài cảm nhận được.
Sở Hàn khẽ mím môi.
Có lẽ...
Giữa họ đã từng xảy ra chuyện gì đó.
Nhưng nếu cả hai đều không muốn nhắc đến.
Cậu cũng sẽ không hỏi.
Không còn Nhược Hy.
Không khí lập tức yên tĩnh.
Ngoài cửa kính, nắng chiều nhạt dần.
Tiếng nhạc piano trong quán vẫn vang lên khe khẽ.
Sở Hàn cầm ly cà phê lên.
"Cô..."
Vừa mở miệng.
Thanh Nghi cũng lên tiếng.
"Anh..."
Hai người đồng thời dừng lại.
Lại nhìn nhau.
Lần này.
Cả hai đều bật cười.
Thanh Nghi khẽ nói:
"Anh nói trước đi."
Sở Hàn lắc đầu.
"Không. Cô nói trước đi."
Thanh Nghi cũng không khách sáo. Cô lấy trong túi ra một cuốn sổ tay màu đen. Mở sang trang giấy trắng. Đặt ngay ngắn lên bàn.
"Tôi nghĩ..."
"Chúng ta nên ghi nhớ một số thông tin của nhau. Để tránh xảy ra sai sót."
Sở Hàn nhìn cuốn sổ.
Bất giác cười.
"Luật sư đều cẩn thận như vậy sao?"
Thanh Nghi lắc đầu.
"Không. Tôi chỉ là không thích xảy ra sai sót."
Câu trả lời rất bình thản.
Lại khiến Sở Hàn cảm thấy khá thú vị.
"Được. Vậy cô hỏi đi."
Thanh Nghi cầm bút.
Viết ngay dòng đầu tiên.
Sở Hàn.
Cô ngẩng đầu.
"Ngày sinh?"
"Mười ba tháng tám."
Đầu bút khẽ lướt trên trang giấy.
"Tuổi?"
"Hai mươi sáu."
"Nghề nghiệp?"
"Bác sĩ ngoại khoa, Bệnh viện Trung ương Hải Thành."
Thanh Nghi khẽ gật đầu.
"Thói quen?"
Sở Hàn suy nghĩ vài giây.
"Uống Americano không đường. Thường thức khuya đọc tài liệu. Nếu rảnh sẽ chơi piano."
Thanh Nghi ghi lại từng mục.
Không sót một chữ.
"Sở thích?"
"Cũng không có gì đặc biệt."
"Có lẽ là leo núi, đọc sách, xem phim."
Thanh Nghi ngẩng đầu.
"Thể loại phim?"
Sở Hàn cười.
"Không quan trọng. Đi cùng ai cũng được."
Đầu bút của Thanh Nghi khựng lại rất khẽ.
Một giây sau. Cô tiếp tục ghi.
"...Được."
Đến lượt Sở Hàn.
Cậu nhìn cuốn sổ.
"Đến lượt tôi hỏi."
Thanh Nghi đưa bút cho cậu.
"Anh ghi cũng được."
Sở Hàn bật cười.
"Được."
Sở Hàn viết xuống.
Cố Thanh Nghi.
"Ngày sinh?"
"Mùng ba tháng năm."
"Nghề nghiệp?"
"Luật sư. Công ty luật Minh Chính."
"Cô thích gì?"
Thanh Nghi im lặng vài giây.
"Đọc sách, chơi cờ, uống trà."
Sở Hàn hơi bất ngờ.
"Tôi còn tưởng cô sẽ trả lời là làm việc."
Thanh Nghi nhìn cậu.
"Đó không phải sở thích, đó là công việc."
Sở Hàn bật cười.
"Được."
"Vậy cô ghét gì?"
Thanh Nghi suy nghĩ.
"Thất hứa, ồn ào, dối trá."
Hai chữ cuối cùng được nói rất nhẹ.
Nhưng không hiểu sao...
Sở Hàn lại cảm thấy trong đó có điều gì rất nặng.
Anh không hỏi thêm. Chỉ lặng lẽ ghi xuống.
Đến cuối trang. Sở Hàn nhìn thấy một mục còn trống. Người thân nhất. Cậu ngước lên.
"Mục này cũng cần ghi?"
Thanh Nghi gật đầu.
"Nếu sau này người lớn hỏi. Càng chi tiết sẽ càng ít sơ hở."
Sở Hàn nghĩ một lát.
"Bạn thân nhất là An Nhược Hy."
Thanh Nghi khẽ "Ừ."
Không có biểu cảm gì.
Sở Hàn tiếp tục hỏi.
"Còn cô?"
Đầu bút của Thanh Nghi dừng giữa không trung.
"...Ông nội."
"Cha mẹ."
Một lúc sau cô mới nói thêm.
"...Anh trai."
Không có thêm cái tên nào.
Sở Hàn hơi ngẩn người.
Theo lý mà nói.
Một người như Thanh Nghi...
Không thể không có bạn.
Nhưng cậu chỉ mỉm cười.
"Được. Tôi hiểu rồi."
Thanh Nghi khẽ nhìn cậu.
"Cảm ơn."
"Cảm ơn chuyện gì?”
“Vì không hỏi."
Sở Hàn hơi ngẩn ra. Rồi cười.
"Ai cũng có những chuyện không muốn nhắc. Tôi cũng vậy."
Thanh Nghi nhìn người đối diện.
Lần đầu tiên. Ánh mắt cô dịu đi đôi chút.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Thanh Nghi rung lên.
Màn hình hiện lên.
Ông nội.
Cô khẽ nhíu mày.
“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát.”
Sở Hàn gật đầu.
"Cứ tự nhiên."
Thanh Nghi đứng dậy.
Đi đến bên cửa sổ.
"Con nghe ông nội."
Giọng nói uy nghiêm ở đầu dây bên kia lập tức vang lên.
"Cuối tuần đưa người về. Đừng để ông thất vọng."
Thanh Nghi im lặng.
"...Vâng thưa ông."
"Đừng để chuyện năm đó lặp lại."
"Ông không muốn thêm một người phải hối hận."
Ánh mắt Thanh Nghi khẽ dao động.
"...Con biết."
Cuộc gọi kết thúc.
Cô đứng lặng rất lâu. Bàn tay cầm điện thoại khẽ siết lại.
Ở phía sau.
Sở Hàn không nghe rõ nội dung.
Chỉ nhìn thấy...
Khoảnh khắc Thanh Nghi quay lại. Nụ cười lịch sự trên gương mặt cô đã hoàn toàn biến mất.
Thanh Nghi ngồi xuống bàn đưa tay khép cuốn sổ lại.
"Cơ bản như vậy là đủ. Nếu sau này có gì cần bổ sung, tôi sẽ ghi thêm."
Sở Hàn gật đầu.
"Được."
Hai người cùng đứng dậy.
Buổi chiều đã ngả hẳn sang tối. Ánh đèn đường lần lượt sáng lên. Những tia nắng cuối cùng cũng dần biến mất sau dãy nhà đối diện.
Thanh Nghi nhìn đồng hồ.
"Tôi đưa anh về."
Sở Hàn hơi ngạc nhiên.
"Không cần đâu, tôi có xe."
"Tôi cũng có."
Thanh Nghi bình tĩnh đáp.
"Nhưng trên danh nghĩa. Hiện giờ chúng ta là người yêu. Nếu vừa gặp mặt xong đã mạnh ai nấy đi, sau này lỡ bị người quen nhìn thấy sẽ rất khó giải thích."
Sở Hàn im lặng vài giây.
Rồi bật cười.
"Cô lúc nào cũng nghĩ xa như vậy sao?"
Thanh Nghi kéo nhẹ quai túi.
"Thói quen nghề nghiệp. Luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất."
Sở Hàn bất đắc dĩ lắc đầu.
"Được. Vậy làm phiền cô."
Hai người cùng bước xuống cầu thang.
Tòa nhà đã lên đèn. Dòng người dưới phố vẫn tấp nập qua lại.
Suốt quãng đường, không ai nói thêm câu nào.
Thế nhưng...
Không khí cũng không còn gượng gạo như lúc mới gặp.
Đến bãi đỗ xe.
Thanh Nghi dừng trước một chiếc sedan màu đen.
Cô mở cửa ghế phụ.
"Mời."
Sở Hàn nhìn cô. Khóe môi khẽ cong lên.
"Thanh Nghi."
"Hửm?"
"Cảm ơn."
Thanh Nghi hơi ngẩn người.
"Cảm ơn chuyện gì?"
“Cảm ơn vì đã đồng ý giúp tôi."
Cô im lặng vài giây. Rồi khẽ cười.
"Nên là... Cảm ơn lẫn nhau. Bởi vì... Tôi cũng đang được anh giúp."
Sở Hàn gật đầu.
"Cũng đúng."
Lần này.
Cả hai đều mỉm cười.
Không còn là nụ cười xã giao.
Mà là nụ cười đầu tiên xuất phát từ sự chân thành.
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi bãi đỗ.
Ánh đèn thành phố phản chiếu trên cửa kính.
Không ai trong hai người biết rằng...
Cuộc hợp tác tưởng như chỉ kéo dài vài tháng ấy.
Sau này.
Lại trở thành một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc đời họ.

💬 Bình luận (3)