Giữa không gian bao la của đại dương, con tàu như một chấm nhỏ cô độc đang nhịp nhàng theo từng đợt sóng vỗ rì rào. Mặt biển xanh thẫm, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi ranh giới giữa nước và mây dường như tan chảy vào nhau. Con tàu cứ thế lặng lẽ rẽ sóng, để lại sau đuôi một dải bọt trắng xóa, tựa như vết sẹo tạm thời trên tấm thảm nhung đại dương tĩnh lặng.
Đứng ở phía cuối boong tàu, nơi sóng nước cuộn lên mạnh mẽ nhất, hình bóng của một thiếu nữ xuất hiện. Cô gái ấy toát ra một nguồn năng lượng rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Mái tóc cô bay loạn trong gió biển, những lọn tóc rối bời dường như cũng đang nhảy múa theo nhịp điệu của con tàu. Cô đứng đó, tay vịn chắc vào lan can, đôi mắt sáng ngời đầy háo hức đang nhìn chăm chú về phía đường chân trời xa xăm, nơi ánh nắng chiều vàng óng đang đổ những vệt màu lung linh xuống mặt nước.
Đằng sau cô, một thiếu niên đang chậm rãi bước tới. Trên tay cậu là chiếc máy ảnh đời mới. Nhìn cô gái trước mặt, cậu chỉ biết thở dài đầy bất đắc dĩ:
- Misia, em đã chụp hơn chục tấm rồi đấy.
- Kệ em chứ! Lần đầu tiên được đi du thuyền, em phải chụp thật nhiều để về khoe với mọi người. Cô quay đi, khẽ bĩu môi chẳng thèm liếc nhìn cậu lấy một cái.
- Rồi rồi, làm gì mà phải xị mặt ra thế. Howard phì cười
Chợt, thiếu nữ quay ngoắt lại. Bàn tay vốn giấu sau tà váy đột ngột vung lên khiến Howard giật mình không kịp phản ứng, cứ ngỡ sắp ăn một cú đấm đến nơi.
- Này!
Theo nhịp tay của cô, một chiếc vòng cổ xuất hiện ngay trước mắt cậu. Sợi dây chỉ mảnh treo một chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, trong vắt. Bên trong, thứ chất lỏng màu xanh thẫm tựa đại dương sâu thẳm đang khẽ cuộn trào theo từng chuyển động. Cô nhoẻn miệng cười thật tươi, đắc ý hỏi:
- Tặng anh đấy, đẹp không? Chiều qua em đã ngồi tự tay làm nó đấy.
Howard đón lấy chiếc vòng, ngắm nghía những đường bện dù vụng về nhưng tỉ mỉ một hồi, rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực - nơi gần trái tim mình nhất. Cậu mỉm cười, đưa tay xoa mái tóc tung bay của cô em gái lém lỉnh, giọng nói mềm mỏng khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày:
- Đẹp lắm. Quà Misia tự tay làm thì lúc nào chẳng là độc nhất vô nhị.
Cô bé nghe vậy thì nhướng mày đầy tự đắc, khoanh tay trước ngực hất cằm:
- Hừm, anh biết thế là tốt! Em đã vất vả buổi đấy, anh mà làm mất hay đem cho người khác là biết tay em.
Howard bật cười, tiếng cười hiếm hoi của cậu tan vào làn gió biển lồng lộng. Cậu tựa lưng vào boong tàu, nhìn ngắm gương mặt rạng rỡ của em gái dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống mặt biển, trong lòng thầm ước ao khoảng thời gian bình yên, không lo âu này có thể kéo dài mãi mãi. Cậu đưa tay búng nhẹ lên trán cô bé, vừa định trêu thêm vài câu thì...
Ầm...
Tiếng cười đùa vang vọng bỗng chốc bị cắt đứt. Không gian xung quanh đột ngột xoay chuyển một cách dị thường. Bầu trời quang đãng, nhuộm sắc vàng cam ấm áp của hoàng hôn biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là những cuộn mây xám xịt vần vũ như một quái thú hung hãn nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Trời đất tối sầm, mang một sắc chì đục ngầu và nặng nề như chực chờ đổ ập xuống.
Làn gió biển mát rượi vừa rồi lập tức biến thành một bầu không khí u ám, ngột ngạt bủa vây lấy chiếc du thuyền, bóp nghẹt từng hơi thở của những người có mặt.
Cùng lúc đó, mặt biển phẳng lặng như tờ cũng bắt đầu mất đi vẻ êm ả vốn có. Không có những tiếng gầm vang động, nhưng mặt nước đột nhiên chuyển mình, dựng lên một con sóng bằng phẳng, chạy dài tít tắp dọc theo đường chân trời. Con sóng không quá cao hay dữ dội cuộn trào, mà lừng lững, đều đặn tiến vào như một bức tường nước vững chãi. Nó từ từ đẩy mặt biển dâng cao lên, mang theo một vẻ trang nghiêm, trầm mặc, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp sửa bắt đầu.
- Có chuyện gì vậy anh? Sao bầu trời biến sắc nhanh thế?. Misia lo lắng hỏi.
Howard gạt vội chiếc máy ảnh vào túi, căng thẳng nhìn mặt biển đang dâng sóng:
- Anh cũng không rõ, nhưng cảm giác như bão lớn sắp ập đến vậy.
- Vô lý thật, rõ ràng dự báo thời tiết nói hôm nay trời đẹp mà!
Cảnh tượng kỳ lạ ấy khiến bầu không khí trên boong tàu lập tức vỡ vụn. Tiếng bàn tán xôn xao, rầm rộ bắt đầu rộ lên từ đám đông, những ánh mắt nghi hoặc, lo âu không ngừng hướng về sắc trời xung quanh.
Howard và Misia đứng lặng người chứng kiến sự thay đổi đột ngột của thời tiết. Cái lạnh buốt theo gió biển tràn vào boong tàu, mang theo một cảm giác bất an khó tả. Howard cau mày nhìn những cuộn mây xám xịt đang đè nặng trên đỉnh đầu, cậu đưa tay dắt lấy cổ tay em gái, khẽ hất hàm ra hiệu.
Misia gật đầu hiểu ý, cô bé kéo chặt lại vạt áo khoác cho bớt lạnh. Cả hai xoay người, rảo bước nhanh về phía cửa boong tàu, bước chân tuy vội vã nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh của những người nghĩ rằng đây chỉ là một cơn bão biển thông thường.
Thế nhưng, họ còn chưa kịp đi được vài mét.
ĐOÀNG!
Một tiếng nổ khổng lồ xé toạc không gian, gầm rú lên như sấm sét giáng xuống ngay bên tai. Sức ép từ vụ nổ dữ dội đến mức màng nhĩ của Howard nhói buốt, đầu óc ong lên điên cuồng.
Ngay sau đó, một cú chấn động khủng khiếp truyền từ dưới đáy tàu thúc mạnh lên. Chiếc du thuyền khổng lồ như một con quái vật trúng thương, rung lắc dữ dội rồi chao đảo, nghiêng hẳn sang một bên vách. Tiếng thép và gỗ ép chịu lực quá tải co kéo, gãy nứt vang lên những tiếng" rắc...rắc "ghê rợn nghe nhức nhối.
- Thuyền trưởng! Có chuyện gì đang xảy ra vậy?! - Người quản lý tàu hoảng hốt đẩy cửa lao vào buồng lái, hơi thở đứt quãng, vạt áo đồng phục xộc xệch.
Thuyền trưởng không trả lời ngay. Gã đang gầm lên trong tiếng còi hú, hai tay gồng chặt, các thớ cơ bắp và gân xanh nổi đầy trên cánh tay khi cố ghìm lấy bánh lái đang giật mạnh liên hồi như một con thú hoang sổ lồng. Trọng lực con tàu đột ngột thay đổi khiến những tách cà phê trên bàn trượt dài rồi rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Phải mất một lúc, gã mới nghiến răng quát lại:
- Tôi cũng không rõ! Con tàu vừa va phải một thứ gì đó dưới mặt nước... Chết tiệt, nhìn xem, hệ thống radar hoàn toàn không hiển thị bất kỳ vật cản nào!
Bên trong khoang chỉ huy lúc này, bầu không khí đã căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức. Đám sĩ quan hàng hải mặt mày nghiêm trọng vây quanh các bục điều khiển. Ban đầu, họ vẫn nghĩ đây chỉ là một sự cố va phải đá ngầm thông thường, các ngón tay run rẩy liên tục gõ vào bàn phím để thiết lập lại hệ thống. Nhưng rồi, những tiếng tít tít báo lỗi dồn dập vang lên. Màn hình radar quét qua quét lại chỉ ra một màu đen trống rỗng, trong khi hệ thống cảnh báo thủy lực bắt đầu nhấp nháy một màu đỏ chói tai. Các kim đồng hồ áp suất cơ học quay loạn xạ rồi đột ngột đứng im, báo hiệu sự sụt giảm năng lượng nghiêm trọng từ khoang máy.
Họ cố gắng cứu vãn tình hình trong vô vọng, năm phút trôi qua dài như cả một thế kỷ nghẹt thở.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, cánh cửa thép dày nối với khoang động cơ bên dưới đột ngột bật mở rầm một tiếng. Một gã thủy thủ sặc sụa mùi dầu máy và nước biển mặn chát lao vào. Gã không đứng vững nổi mà sụp đổ ngay sát cạnh bàn bản đồ, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu, vầng trán loang lổ vết than đen vương đầy mồ hôi hột lăn dài. Gã vịn chặt lấy cạnh bàn, lồng ngực phập phồng dữ dội, cổ họng nghẹn ứ, nấc lên từng hồi như thể vừa thoát ra khỏi địa ngục hoang tàn dưới đáy tàu.
Gã vừa thở dốc vừa khóc ròng, run rẩy cất tiếng phá nát chút hy vọng cuối cùng:
- Thuyền... thuyền trưởng... mạn phải khoang động cơ... bị xé toạc một lỗ lớn rồi! Vết rách dài mười mấy mét... Nước tràn vào quá nhanh, áp lực nước quá mạnh đã đánh sập toàn bộ các vách ngăn chống tràn số 2 và số 3... Các máy phát điện dự phòng đều đã chập mạch do ngập nước. Tàu... tàu đang mất lực nổi rất nhanh! Không thể vá nổi nữa rồi!
Ngay khi lời thông báo của gã thủy thủ dứt xuống, toàn bộ âm thanh tranh luận trong khoang lái như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sắc mặt của tất cả mọi người đồng loạt chuyển sang trắng bệch. Những cánh tay đang chỉ trỏ trên hải đồ bỗng khựng lại giữa không trung, bất động.
Cả căn phòng rơi vào một trạng thái im lặng đến rợn người. Không một ai nói với ai lời nào, cái tĩnh lặng của sự tuyệt vọng bao trùm tất cả. Lúc này, người ta chỉ còn nghe thấy tiếng rên rỉ gầm rú từ cấu trúc cơ học của thân tàu bằng thép đang nghiêng dần dưới sức nặng của hàng tấn nước biển lạnh giá đang nuốt chửng đáy tàu. Ai nấy đều đứng chết lặng, đôi mắt trợn tròn chứa đầy sự bàng hoàng.
Gã thuyền trưởng - người vốn dĩ luôn kiêu hãnh với cái đầu lạnh qua hàng chục trận bão lúc này cũng chết trân tại chỗ như một pho tượng đá. Đôi mắt gã dán chặt vào sơ đồ con tàu trên màn hình điện tử, nơi các ô vuông biểu thị khoang đáy đang liên tục nhấp nháy rồi chuyển hẳn sang màu đỏ báo động chết chóc. Thêm một khoang sụp đổ. Rồi hai khoang. Con tàu triệu đô này đang chìm một cách không thể đảo ngược.
Cái chết đang cận kề, và gã biết mình phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất trong cuộc đời cầm lái. Gã nuốt một ngụm nước bọt khan, cố bấu víu vào chút uy quyền và sự bình tĩnh sót lại, nhưng giọng nói cất lên đã khàn đặc và run rẩy:
- Kích hoạt... hệ thống khẩn cấp. Phát tín hiệu cầu cứu liên tục lên tần số quốc tế... Còn tôi, tôi sẽ thông báo cho hành khách bỏ tàu. Mau lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu!
Ngay lập tức, một sĩ quan đập mạnh tay xuống nút bấm màu đỏ trên bảng trung tâm. Hệ thống đèn cảnh báo nguy hiểm trên tàu đồng loạt bật sáng. Từ khoang lái cho đến các hành lang dài hun hút, những vệt ánh sáng đỏ rực nhấp nháy liên hoàn, quét qua quét lại trên những khuôn mặt đang hoảng loạn, biến toàn bộ con tàu thành một không gian quỷ dị và điên cuồng.
Từ các góc tường trên khắp các tầng, bộ loa phát thanh rè rè vài tiếng lớn xé tai rồi phát ra giọng nói của thuyền trưởng. Âm thanh qua hệ thống khuếch đại trở nên méo mó, dồn dập, dội thẳng vào lòng tất cả những ai đang có mặt trên tàu:
- Chú ý, đây là thuyền trưởng. Tôi yêu cầu tất cả hành khách tiến hành thủ tục bỏ tàu ngay lập tức. Hãy mặc ấm, mang theo áo phao và di chuyển đến các trạm tập trung ở boong chính. Các nhân viên thủy thủ đoàn sẽ hỗ trợ quý vị tại đó. Xin nhắc lại, hãy di chuyển khẩn trương, đây không phải là diễn tập! Tất cả trạm tập trung ở boong chính!
Thông báo vừa dứt, một khoảng lặng kéo dài chừng vài giây xuất hiện trên toàn bộ con tàu. Đó là vài giây của sự bàng hoàng, khi các hành khách vẫn chưa kịp tin vào tai mình rằng một chuyến hải trình xa hoa lại có thể biến thành thảm kịch nhanh đến thế.
Rồi, khoảng lặng ngắn ngủi biến mất, nhường chỗ cho một sự vỡ òa của nỗi sợ hãi đỉnh điểm.
Ở các tầng hành lang, những tiếng la hét thất thanh đầu tiên bắt đầu bùng nổ rồi lan nhanh như một dịch bệnh. Không còn ai màng đến phong thái quý tộc hay thứ tự trước sau, các hành khách cuống cuồng giẫm đạp lên nhau để thoát khỏi các phòng ngủ đang dần nghiêng ngả.
Từng dòng người từ khắp các lối đi, sảnh lớn đổ ra hành lang chính như một trận lũ quét qua đê vỡ. Tiếng bước chân nện thình thịch bạt mạng, tiếng khóc lóc hoảng loạn của phụ nữ, tiếng gọi con thất thanh của những người mẹ, tiếng xô đẩy chen lấn tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn tạp và điên cuồng. Sự văn minh của con người biến mất hoàn toàn trong vài phút, chỉ còn lại bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
Giữa biển người đang mất kiểm soát và điên cuồng xô đẩy ngay tại khu đại sảnh tầng hai, Howard siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Misia. Đứng từ vị trí lửng lơ trên khoảng sân sảnh rộng lớn này nhìn xuống, khung cảnh hỗn loạn bên dưới càng hiện ra rõ mồn một. Cậu có thể cảm nhận được lòng bàn tay em gái mình đẫm mồ hôi lạnh và cả cơ thể nhỏ bé ấy đang run lên bần bật vì sợ hãi trước làn sóng người nháo nhác xung quanh.
Howard hít một hơi sâu để giữ cho cái đầu mình tỉnh táo nhất có thể. Dùng bờ vai rộng và thể chất vượt trội của mình, cậu đứng vững như một ngọn hải đăng giữa dòng người đang xô đẩy ngược xuôi như sóng cuộn, ra sức tì đè để che chở cho em gái khỏi bị đám đông xô ngã. Vẻ mặt cậu căng thẳng đến cực điểm, đôi mắt sắc lẹm từ trên cao không ngừng đảo quanh, cố nhìn xuyên qua những mái đầu đang nhốn nháo bên dưới để tìm kiếm một lối đi tắt, một lối cầu thang phụ hay bất kỳ một khoảng trống an toàn nào nhằm đưa em gái thoát khỏi cái bẫy bằng thép đang từ từ chìm xuống đại dương lạnh giá này.
Bị cuốn đi trong dòng người vô định, Misia hoàn toàn hoảng loạn. Đôi mắt cô bé dại đi, hơi thở dồn dập và bước chân run rẩy như sắp ngã khuỵu. Nhìn thấy sắc mặt em gái cắt không còn giọt máu, Howard siết chặt lấy tay cô bé. Cậu cố giữ cho chất giọng mình thật trầm ổn để làm điểm tựa tinh thần giữa cơn bão táp:
- Misia, nắm chặt tay anh! Đừng buông ra, có anh ở đây rồi!
Misia mím chặt môi, cố nuốt nước mắt vào trong. Cô bé nhắm nghiền mắt, dùng hết sức lực còn lại để bấu chặt lấy lòng bàn tay thô ráp, ấm áp của anh trai. Hai anh em nương tựa vào nhau, nhích từng chút một giữa biển người ngột ngạt.
Thế nhưng, bản năng sinh tồn ích kỷ của con người khi đối diện với cái chết luôn là thứ đáng sợ nhất. Từ phía sau, một gã đàn ông lực lưỡng gào lên điên cuồng, lao sầm sập tới như một con thú dữ xổng lồng. Hắn hoàn toàn mất hết lý trí, vung đôi tay hộ pháp gạt phăng, giẫm đạp lên bất kỳ ai ngáng đường.
Sức lao điên cuồng ấy đâm sầm vào vách người phía sau hai anh em. Làn sóng người bị xô đẩy dây chuyền ngã rạp xuống. Lực quán tính khổng lồ từ đám đông đổ ập mạnh vào mạn sườn Misia. Tiếng xương khớp va đập đau đớn khiến cô bé thét lên một tiếng rồi bị hất văng ra ngoài. Lực đẩy quá thô bạo bẻ ngoặt năm ngón tay nhỏ bé, giật phắt cô bé ra khỏi hơi ấm duy nhất của anh trai mình. Giữa dòng người hỗn loạn, bóng dáng Misia lập tức bị nuốt chửng vào khoảng không bên dưới.
Howard đang dùng hết sức bình sinh để rẽ lối phía trước, đột ngột cảm nhận được lòng bàn tay mình trống rỗng. Một luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi mạch máu. Cậu giật mình quay phắt lại:
- Misia! MISIA!...
Tiếng hét của Howard lạc đi, hoàn toàn bị chôn vùi giữa ngàn tiếng gào khóc. Cậu điên cuồng gầm lên, vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp để xoay người, cố lội ngược dòng người để quay lại.
Nhưng đám đông lúc này tựa như một trận lũ quét kinh hoàng, đặc quánh và tàn nhẫn. Cậu cậy mạnh rẽ được một bước, lập tức có hàng chục bả vai khác điên cuồng ép tới, chèn chặt lấy lồng ngực cậu. Cả cơ thể thể chất vượt trội của Howard bị kẹp cứng đến nghẹt thở, trơ mắt nhìn khoảng trống nơi em gái vừa đứng giờ chỉ còn là những mái đầu xa lạ đang chen lấn.
Khi cậu bị dòng người xô đẩy dạt đến được trạm tập trung ở boong chính, khung cảnh nơi đây hiện ra có phần quy củ hơn nhờ sự hiện diện của lực lượng cứu hộ. Một nhóm đội ngũ thủy thủ với trang phục chỉnh tề đã đứng túc trực sẵn ở đó từ trước. Để đối phó với tình hình hỗn loạn, họ nhanh chóng chia thành từng nhóm nhỏ phụ trách các nhiệm vụ chuyên biệt khác nhau: nhóm thì khản giọng hướng dẫn, điều phối hành khách xếp hàng; nhóm y tế tất bật băng bó, chăm sóc cho những người bị thương do chen lấn; và một nhóm chuyên trách đón nhận, che chở cho những đứa trẻ lạc bố mẹ đang khóc mếu máo.
Dưới sự điều hành dứt khoát của thủy thủ đoàn, hành khách khẩn trương sơ tán xuống xuồng cứu sinh. Quy trình được thực hiện nghiêm ngặt: xuồng được hạ ngang boong để hành khách dễ dàng bước lên. Theo luật biển, phụ nữ, trẻ em, người già và người khuyết tật được ưu tiên tuyệt đối xuống trước. Chỉ khi chiếc xuồng đã lấp đầy những đối tượng ưu tiên ấy, họ mới từ từ thả dây, hạ xuồng xuống mặt nước biển đang cuộn sóng bên dưới.
Howard vẫn đứng trân trối giữa trạm tập trung nghiêng ngả, không màng đến việc tranh đoạt một suất xuống tàu. Đôi mắt cậu đảo liên tục, quét qua từng gương mặt, từng chiếc xuồng đang hạ xuống với một niềm hy vọng nhỏ nhoi rằng Misia bằng cách nào đó đã an toàn đến được đây trước và đã được thủy thủ đoàn che chở.
Thế nhưng, thời gian cho sự may mắn đã cạn kiệt.
Một tiếng " ẦM " kinh thiên động địa vang lên từ buồng máy. Con tàu vĩ đại nứt làm đôi. Sự đứt gãy đột ngột của cấu trúc hàng vạn tấn thép tạo ra một cú chấn động kinh hoàng, hất văng tất cả những người đang đứng trên boong lên không trung.
Howard không kịp bám víu vào đâu. Lực ly tâm tàn nhẫn quật mạnh cơ thể cậu bay xa mấy mét, đập thẳng gáy vào chiếc cần cẩu bằng thép lạnh ngắt. Một tiếng bốp khô khốc vang lên. Cơn đau nhói từ đỉnh đầu ập đến ngay tức thì, kéo theo một dòng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng chảy dài xuống mắt, làm nhòe đi tầm nhìn.
Trước mắt Howard, ánh đèn báo động đỏ rực và những tiếng thét gào bắt đầu méo mó, mờ dần rồi nhường chỗ cho một màn đêm tối tăm. Đôi mắt cậu trĩu nặng, hoàn toàn nhắm lịm đi, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú dữ tợn của đại dương.
Khối sắt thép vĩ đại từng là niềm kiêu hãnh của con người giờ đây bị gãy làm hai nửa, chìm xuống với tốc độ chóng mặt. Những chiếc xuồng cứu sinh xung quanh cố gắng chèo ra xa để tránh lực hút khổng lồ khi con tàu đắm. Giữa mặt biển loang lổ vết dầu và mảnh vỡ, một đám người may mắn sót lại đang điên cuồng vùng vẫy.
Thế nhưng, ngay khi hy vọng cứu hộ vừa nhen nhóm, một hiện tượng quái dị xuất hiện.
Dưới mặt nước biển lạnh ngắt, nơi thân tàu đang chìm xuống, một luồng năng lượng đen tối, khổng lồ bỗng chốc khuấy đảo dữ dội. Nó không chỉ là lực hút vật lý của con tàu đắm, mà như có một cái miệng quái vật vô hình đang nuốt chửng dòng nước, tạo ra một vòng xoáy áp suất cực đại. Sóng biển theo đó dựng đứng thành từng ngọn hung hãn, đánh lật vài chiếc xuồng cứu sinh tội nghiệp. Khi ngọn sóng quét qua, mặt biển chỉ còn lại những bọt bong bóng tan nhanh, mang theo tất cả sinh mạng chìm vào lòng biển sâu lạnh giá.
...
Sâu thẳm dưới đáy đại dương tối tăm.
Bóng hình của Howard đang lơ lửng giữa làn nước. Cơ thể cậu không chìm hẳn xuống đáy, cũng chẳng thể nổi lên, cứ bồng bềnh một cách quỷ dị trong lòng biển sâu ngột ngạt. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, thức giác của cậu tan rã thành từng mảng mù mịt, chỉ còn lại sự buốt giá tàn nhẫn đang dần rút cạn từng hơi ấm cuối cùng tàn dư trong lồng ngực.
Nơi vầng trán vỡ nát, vệt máu đỏ tươi len lỏi chảy ra, chưa kịp tan vào lòng biển đã bị cái lạnh tột cùng đóng băng thành những vệt sẫm màu. Thế nhưng, ngay khi dòng nước biển đen ngòm khoác lên mình thứ áp lực đè nén của nghìn thước vực sâu, một biến chuyển âm thầm bắt đầu trỗi dậy.
Làn nước buốt giá xung quanh đột ngột chuyển động. Chúng không còn là thứ hung tàn vừa nuốt chửng hàng trăm sinh mạng, mà uyển chuyển luồn lách như những dải lụa mềm mại, khe khẽ ôm trọn lấy thân thể bất động của cậu. Ngay khoảnh khắc dòng nước mặn mòi chạm vào vết thương rỉ máu trên đầu Howard, một luồng ánh sáng xanh lam mờ ảo - thứ ánh sáng tựa như nhịp thở của cổ xưa và huyền bí bất ngờ bùng lên từ sâu trong huyết quản cậu. Sự cộng hưởng kỳ diệu giữa dòng máu trong cơ thể và áp lực đè nặng của đại dương tạo nên một nguồn năng lượng êm dịu đến lạ kỳ.
Những dải nước thì thầm quấn quýt lấy từng lọn tóc rối, nhẹ nhàng vuốt ve làn da tái nhợt, cẩn trọng che chở cho cậu như một cái kén hộ mệnh giữa lòng vực thẳm. Trong cơn mê muội mông quạnh, Howard không còn cảm nhận được sự đớn đau hay buốt giá. Nơi lồng ngực gầy guộc của cậu, chiếc lọ thủy tinh bé xíu nằm gọn trong túi áo - quà tặng vụng về của Misia vẫn khẽ dâng lên từng đợt sóng xanh thẫm, nhịp nhàng đập theo từng nhịp tim đang chậm dần, dịu dàng dìu lấy linh hồn cậu chìm sâu vào giấc ngủ giữa lòng đại dương huyền bí.