🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Kẻ đứng sau màn

Ch.9: SỰ THẬT TRONG BÓNG TỐI ( Hết )

~8 phút đọc · 1409 từ · · ⚠️ Báo cáo

Giọng Quân vang lên trong bóng tối. Ánh đèn pin từ tay hắn chiếu thẳng vào mặt Huy, làm anh phải nheo mắt lại.

Huy không nói gì. Anh chỉ đứng đó, nhìn hắn.

Quân bước vào phòng, tắt đèn pin. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ hắt vào, đủ để thấy những đường nét của hai người đàn ông đứng đối diện nhau.

"Mày đã tìm thấy những gì?" Quân hỏi, giọng như đang hỏi về một món đồ bị mất.

"Đủ để biết mày đã làm gì."

Quân cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, như thể hắn đang nghe một câu chuyện vui.

"Mày nghĩ mày có thể làm gì với những thông tin đó? Đưa cho cảnh sát? Họ sẽ không tin mày đâu."

"Tại sao? Tại sao mày làm điều đó? Tại sao mày giết Mai?"

Quân im lặng một lúc. Hắn nhìn Huy, và trong mắt hắn có một cái gì đó lạnh lẽo.

"Mai đã nhìn thấy những gì cô ấy không nên nhìn thấy" Quân nói. "Cô ấy đã thấy tao lấy hóa chất. Cô ấy đã hỏi quá nhiều câu hỏi. Và cô ấy đã bắt đầu tìm hiểu về hệ thống nước của trường."

Huy bước về phía hắn. "Mày đang làm gì với hệ thống nước?"

Quân nhìn Huy, và một nụ cười nhếch lên trên môi. "Mày đã tìm ra nhiều thứ hơn tao nghĩ đấy."

"Trả lời tao."

Quân bước thêm một bước, đến gần Huy hơn. "Tao đang chuẩn bị một thứ gì đó. Một thứ gì đó sẽ thay đổi mọi thứ. Tao đã thêm một thứ vào nguồn nước của trường. Một thứ sẽ không g-iết người ngay lập tức. Nó sẽ ngấm dần vào cơ thể, vào tâm trí. Và sau một thời gian, mọi người sẽ không còn là chính mình nữa. Họ sẽ trở nên điên loạn. Từng người một. Haha."

Huy nhìn hắn, không thể tin vào những gì mình đang nghe. "Mày điên rồi."

"Không" Quân nói. "Tao là người duy nhất cảm nhận được bức tranh lớn đó. Và Mai đã phát hiện ra. Cô ấy không thể hiểu được cái đẹp của nó."

Huy lao vào Quân. Cả hai ngã xuống sàn, hai người giằng co trong bóng tối. Những chiếc ghế nhựa bị xô đổ. Những dụng cụ nha khoa cũ bị đạp văng, va vào tường với tiếng kim loại loảng xoảng.

Huy đấm vào mặt Quân. Hắn ngã xuống, nhưng rồi hắn đứng dậy và lao vào Huy. Cả hai lại ngã xuống sàn, tiếp tục giằng co. Huy vật Quân xuống sàn, tay ghì chặt lấy cổ hắn. Anh siết chặt làm hắn gần như không thể thở.

"Giết tao đi. Mày giết tao đi. Haha" Quân thều thào. "Mày nghĩ giết được tao là mọi chuyện sẽ kết thúc à?"

Huy nhìn hắn, và trong mắt anh có một tia do dự.

"Tao đã lên kế hoạch cả rồi" Quân nói, giọng hắn trở nên nhẹ nhàng, như một lời thì thầm. "Nếu tao chết, kế hoạch của tao vẫn sẽ được thực hiện. Và rồi người mày yêu thương sẽ chôn cùng tao."

Huy đông cứng. "Ý mày là gì?"

Quân nhếch mép cười. "Tao đã theo dõi cô ấy, Huy. Tao biết cô ấy sống ở đâu, học ở đâu. Tao đã cài cắm một thứ gì đó. Nếu tao không quay lại sau đêm nay, nó sẽ được kích hoạt. Và Linh sẽ là người đầu tiên chịu hậu quả."

Huy nhìn hắn, tay vẫn ghì chặt cổ hắn. Anh muốn siết chặt hơn. Anh muốn kết thúc hắn ngay bây giờ. Nhưng những lời của Quân đã đâm vào tim anh.

"Mày không được động vào cô ấy" Huy nói, giọng như cầu xin.

Quân cười. "Mày không thể ngăn tao."

Và trong khoảnh khắc Huy bị rúng động và phân tâm, Quân đã lật ngược thế cờ. Hắn chộp lấy một thanh kim loại nha khoa trên sàn, đập mạnh vào đầu Huy. Máu bắn ra.

Huy gục xuống. Nhưng anh vẫn cố gắng đứng dậy. Anh không thể để Quân thoát. Anh không thể để hắn đến gần Linh.

Quân đứng dậy, thở hổn hển. Hắn nhìn Huy đang cố gắng bò về phía hắn, và hắn không có chút hối hận nào.

"Mày đã sai" Quân nói. "Mày đã sai khi đến đây."

Hắn siết chặt tay quanh cổ Huy. Huy cố gắng đẩy hắn ra, nhưng anh quá yếu. Máu vẫn chảy ra từ trán anh, làm mờ tầm nhìn của anh.

"Linh..." Huy thì thầm.

Quân siết chặt hơn.

"Đừng lo" Quân nói, giọng hắn nhẹ nhàng. "Tao sẽ chăm sóc cô ấy."

Huy không còn nghe thấy gì nữa.

Quân đứng dậy, nhìn xác Huy nằm trên sàn. Hắn thở hổn hển, lau đi giọt mồ hôi trên trán. Hắn không ngờ rằng Huy sẽ chiến đấu quyết liệt như vậy.

Hắn cầm đèn pin lên, rọi xung quanh căn phòng. Hắn cần tìm một nơi để phi tang xác Huy. Một nơi mà không ai có thể tìm thấy.

Ánh sáng từ đèn pin chiếu xuống sàn nhà, nơi những tấm ván gỗ cũ kỹ. Quân nhìn thấy một tấm ván có vẻ không khớp với những tấm khác. Hắn cúi xuống, cạy nó lên.

Bên dưới là một khoảng trống nhỏ, tối om. Quân không biết rằng đó chính là nơi Huy vừa giấu những bằng chứng. Hắn chỉ nhìn thấy đó là một nơi để giấu xác.

Quân kéo xác Huy, nén nó xuống khoảng trống đó. Hắn rút từ túi áo ra một lọ hóa chất và một túi bột trắng. Hắn rắc bột lên xác Huy và xung quanh khe ván, rồi đổ một ít chất lỏng lên trên.

"Nằm yên ở đây" Quân nói, giọng như một lời thì thầm. "Sẽ không ai ngửi thấy hay tìm ra mày đâu."

Hắn đậy tấm ván lại, dùng chân đẩy nó cho khít. Hắn tự đắc rằng mình đã chôn vùi toàn bộ bí mật mãi mãi.

Nhưng hắn không biết rằng hắn vừa đặt xác Huy đè lên chính bằng chứng tố cáo hắn.

Vài tuần sau, một quán cà phê ở Stuttgart.

Linh ngồi một mình bên cửa sổ, tay cầm một tách cà phê đã nguội. Cô nhìn ra ngoài đường, nhưng cô không thực sự nhìn thấy gì. Tâm trí cô vẫn còn ở đó, trong đêm chia tay với Huy.

Cô đã cố gắng quên anh. Cô đã cố gắng tiếp tục sống. Nhưng mỗi đêm, cô lại nằm trên giường và nhớ về anh. Cô không thể hiểu tại sao anh lại làm điều đó. Tại sao anh lại nói những lời tàn nhẫn đó. Tại sao anh lại bỏ rơi cô.

Cô nhìn xuống tấm ảnh trong tay. Bức ảnh của một cô gái mặc váy hồng, đứng trước một phòng khám nha khoa. Ở mặt sau, có một dòng chữ: "Altstadt, 2018."

Linh không biết bức ảnh đó có nghĩa là gì. Nhưng cô vãn giữ nó. Cô không biết tại sao, nhưng cô có cảm giác rằng nó rất quan trọng.

Bỗng nhiên cô nghe thấy một giọng nói.

"Chào em, ghế này có ai ngồi chưa?"

Linh ngước lên. Một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch thiệp đang đứng trước bàn cô. Hắn mỉm cười, một nụ cười ấm áp và thân thiện.

Linh nhìn hắn, và cô không biết tại sao, nhưng cô có cảm giác rằng hắn quen thuộc. Như thể cô đã gặp hắn ở đâu đó, nhưng cô không thể nhớ.

"Không ạ" Linh nói, mỉm cười. "Mời anh ngồi."

Người đàn ông ngồi xuống, đặt tay lên bàn. Tay hắn sạch sẽ, thơm mùi nước hoa. Hắn nhìn Linh, và ánh mắt hắn có một cái gì đó ấm áp, như thể hắn thực sự quan tâm đến cô.

"Em tên gì?" hắn hỏi.

"Linh . Còn anh?"

"Anh tên Quân" hắn nói, mỉm cười.
"Rất vui được gặp em."

Linh không biết rằng người đàn ông trước mặt cô chính là kẻ đã giết Huy và Mai. Cô không biết rằng hắn đã theo dõi cô từ lâu. Cô chỉ biết rằng hắn có một nụ cười đẹp và một ánh mắt ấm áp.

Và cô mỉm cười đáp lại.

Hết.

💬 Bình luận (0)

📚 Truyện tương tự