Sáng hôm sau, ánh sáng nhân tạo của Trạm Không Gian Herta dịu dàng chiếu qua cửa sổ phòng khách. Chúng tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Bốn Servant cũ, Cartethyia, Eula, Ororon và Robin đã ngồi chờ sẵn. Tôi dẫn Gepard và Natasha bước ra, giọng trầm ấm giới thiệu: “Gepard, Vận Mệnh Bảo Hộ, nguyên tố Băng, cấp S. Anh ấy sẽ hỗ trợ chống đỡ và tạo lá chắn cho cả đội, trở thành bức tường vững chắc bảo vệ chúng ta.” “Natasha, Vận Mệnh Trù Phú, nguyên tố Vật Lý, cấp A. Chị ấy sẽ phụ trách hồi phục sinh lực cho toàn đội, giữ khả năng sinh tồn cao nhất trong mọi trận chiến.”
Gepard cúi đầu trang nghiêm, giáp bạc lấp lánh: “Em sẽ là lá chắn cho Master và mọi người.” Natasha mỉm cười ấm áp, giọng dịu dàng: “Em sẽ chữa lành cho tất cả. Rất vui được gia nhập đội.”
Cartethyia reo lên vui vẻ, bay đến ôm nhẹ Natasha: “Chào chị Natasha! Giờ đội mình có healer rồi!” Robin hát khẽ một giai điệu chào mừng: “Chào mừng hai người mới.” Eula gật đầu công nhận: “Phù hợp.” Ororon thì thầm: “Đội hình cân bằng hơn rồi.”
Không khí trong phòng khách trở nên ấm áp và gắn kết hơn bao giờ hết. Sáu Servant của tôi đứng quanh, mỗi người một phong cách nhưng đều hướng về cùng một mục tiêu. Tôi cảm nhận rõ dòng năng lượng Tuyệt Diệt đang hòa quyện hoàn hảo với họ. Đây không chỉ là đội hình, mà là một gia đình thực sự trên hành trình lịch luyện.
Sau khi ăn sáng nhẹ do Asta chuẩn bị, chúng tôi tiến đến trước cửa Khoang Cách Ly. Arlan đi cùng chúng tôi, khẩu súng lớn đeo sau lưng, vẻ mặt nghiêm trọng. Asta ở lại phòng điều khiển trung tâm, giọng qua liên lạc vang lên: “Các anh cẩn thận. Vật thí nghiệm đó rất nguy hiểm.”
Tôi gật đầu: “Mở cửa đi.”
Cửa khoang nặng nề mở ra với tiếng ken két. Chúng tôi bước qua, tôi quay lại yêu cầu: “Asta, khóa cửa sau lưng chúng tôi. Không mở cho đến khi có lệnh.”
Cửa đóng sầm lại. Không khí bên trong Khoang Cách Ly quá yên tĩnh, yên tĩnh một cách đáng ngờ. Không tiếng động, không dấu hiệu sinh vật sống. Chỉ có ánh đèn đỏ nhạt và những hành lang dài hun hút. Chúng tôi tiến sâu vào tầng ba. Ở đây chỉ có vài bản ghi chép thí nghiệm cũ kỹ, không có dấu hiệu nào của sinh vật.
Tôi ra lệnh: “Tiến đến tầng hai.”
Tầng hai cũng tương tự. Một vài lồng thí nghiệm trống trơn, dấu hiệu duy nhất là những mảnh kính vỡ nằm rải rác trên sàn. Arlan cau mày: “Không có gì cả...”
Khi tiến đến tầng một, không khí càng nặng nề hơn. Một mùi khả nghi thoang thoảng – mùi của sinh vật lạ, hỗn hợp giữa kim loại và năng lượng sống. Arlan kiểm tra thiết bị, giọng lo lắng: “Không còn gì nữa. Chúng ta nên rút lui.”
Tôi giơ tay ngăn lại, giọng trầm thấp: “Ngay từ lúc chúng ta bước chân vào Khoang Cách Ly, chúng ta đã lọt vào tầm ngắm của sinh vật đó rồi.”
Cả đội lập tức vào tư thế chiến đấu. Cartethyia siết Gai Nhọn Thách Thức, gió nhẹ xoáy quanh. Eula giương Tuyết Vùi Tinh Ngân, tuyết lạnh lan tỏa. Ororon giương cung Lông Vũ Thêu Hoa. Robin hát khẽ, buff cho toàn đội. Gepard kích hoạt lá chắn. Natasha cũng chuẩn bị chữa trị bất kỳ lúc nào.
Đúng lúc đó, ngay sau lưng toàn đội, một con bọ vỏ xanh dương khổng lồ đã ở đó từ lúc nào. Nó to lớn, vỏ cứng như thép, chân dài nhọn hoắt, đôi mắt đỏ rực. Con bọ đã ngụy trang hoàn hảo, theo dõi chúng tôi từ đầu đến giờ, dụ chúng tôi vào địa bàn của nó.
Tôi hô lớn: “Chuẩn bị chiến đấu!”
Con bọ gầm lên, lao tới với tốc độ kinh hoàng. Trận chiến thực sự bắt đầu trong khoang cách ly chật hẹp và nguy hiểm này.