🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Journey of Destiny

Ch.38: Về Nhà

~5 phút đọc · 989 từ · ⚠️ Báo cáo

Tôi quyết định khởi hành sớm hơn một ngày so với kế hoạch.
Sau khi đơn lịch luyện được thông qua, tôi không muốn chờ đợi thêm. Vũ trụ rộng lớn đang chờ đợi, nhưng trước khi lao vào hành trình dài, tôi cần trở về một nơi, nơi bắt đầu của tất cả. Astral Express lặng lẽ rời bãi đáp của Starlight Academy dưới ánh sao lấp lánh. Bên trong tàu, không khí ấm áp và háo hức. Cartehyia chạy nhả khắp nơi, khám phá những nơi vừa được tân trang. Eula đứng khoanh tay nhìn ra cửa sổ, Tuyết Vùi Tinh Ngân dựng bên cạnh. Ororon ngồi yên kiểm tra lại dây cung Lông Vũ Thêu Hoa. Robin thì ngồi nghỉ ngơi.
Cartethyia hỏi, đôi mắt xanh dương lấp lánh: “Master, chúng ta về thăm bác Ngọc trước hả? Chúng ta có nên mua quà cho lũ trẻ ở cô nhi viện không?”
Tôi gật đầu, mỉm cười: “Có. Chúng ta nên mua nhiều một chút. Đó là nơi anh lớn lên. Các em sẽ là những vị khách đặc biệt nhất.”
Con tàu hạ cánh em ái tại ngoại ô Neo-Saigon vào buổi chiều muộn. Không khí quen thuộc ùa về, mùi khói bếp then tổ ong, tiếng leng keng của những ống muỗng đũa, những con phố cũ kỹ. Cô nhi viện “Ánh Sao Hy Vọng” vẫn nằm đó, mái ngói cũ kỹ nhưng ấm áp như ngày nào.
Khi chúng tôi bước xuống, tay lỉnh kỉnh quà cáp, đồ chơi, quần áo ấm, sách vở mới và đặc biệt là những món ăn vặt đắt tiền, lũ trẻ trong cô nhi viện ùa ra như ong vỡ tổ. Chúng reo hò vang vọng: “Anh Khang về rồi! Anh Khang về rồi!”
Bác Ngọc đứng ở cửa chính, tay chống nạnh, mắt đỏ hoe. Bác già đi một chút, nhưng nụ cười vẫn ấm áp như ngày nào: “Khang... con về rồi!”
Tôi ôm chặt bác, giọng nghẹn ngào: “Con về thăm bác.”
Đám trẻ lần đầu ôm chặt thì thấy Servant thì há hốc miệng kinh ngạc. Cartethyia cười rạng rỡ, bay lượn nhẹ nhàng chơi với chúng. Eula ban đầu thì đứng ngoài cuộc nhưng cũng đã bị lũ trẻ kéo đi chơi trò chơi hiệp sĩ. Ororon lặng lẽ ngồi kể chuyện vũ trụ cho mấy đứa lớn hơn. Robin thì hát những bài hát Hòa Hợp vui vẻ, khiến cả cô nhi viện rộn ràng tiếng cười.
Tôi tranh thủ phụ bác Ngọc một số công việc quen thuộc, lau tô, thái rau, bưng bê cho khách. Cảm giác như quay về ngày xưa, khi tôi còn là cậu bé mồ côi phụ bán phở. Bác Ngọc nhìn tôi, mắt long lanh: “Con trai bác... giờ đã là Master thực thụ rồi.”
Tối đó, sau khi lũ trẻ đi ngủ, tôi ngồi với bác Ngọc ở sân sau. Bốn Servant đứng cách một khoảng, tôn trọng không gian riêng tư. Tôi kể hết cho bác nghe, từ ngày đầu nhập học, Nghi Thức Thức Tỉnh Mệnh Ấn và Vận Mệnh Tuyệt Diệt, những Servant của mình, di tích trong băng tuyết, thân phận Lữ Khách Biển Sao và cả những trận chiến đã qua.
Bác Ngọc lắng nghe, không ngắt lời. Khi kể xong, bác chỉ lặng lẽ ôm tôi vào lòng, vuốt tóc như ngày xưa. Nước mắt bác rơi: “Con trai bác... khổ rồi. Nhưng bác tự hào về con. Dù con là ai, con vẫn là Khang của bác.”
Đêm ấy, tôi và bốn Servant ngủ lại cô nhi viện. Lũ trẻ nhường giường, chen chúc nhưng vui vẻ. cartethyia ngủ chúng với mấy đứa con gái nhỏ, Robin hát ru chúng. Eula và Ororon ngủ ở căn phòng cũ của tôi. Tôi nằm trên chiếc giường cũ kỹ ở một phòng khác, lòng bìnhnyên lạ thường.
Sáng hôm sau, bác Ngọc dậy từ sớm. Tôi định dậy theo nhưng bác khẽ bảo: “Ngủ thêm đi con. Bác làm cho tụi con mấy tô phở đặc biệt.”
Đến khi mặt trời ló dạng, chúng tôi mới dậy. Bác Ngọc đã chuẩn bị năm tô phở nóng hổi, thơm phức. Chúng tôi ngồi quanh bàn, tôi hít một hơi sâu. Mùi hương thân thuộc, nước dùng ninh kỹ, thịt bò mỏng tang, hành lá tươi và những ống tủy mà chỉ có cuối tuần mới lấy ra. Đúng là vị phở của bác Ngọc.
Chúng tôi ăn sạch không chừa lại gì. Cartethyia khen ngợi: “Ngon nhất vũ trụ luôn!” Robin mỉm cười: “Ấm áp quá.” Eula gật đầu: “Đậm đà thật.” Ororon thì ăn ngon lành, hiếm khi thấy cậu ấy vui đến vậy.
Trước khi xuất phát, tôi ôm bác chặt bác Ngọc lần nữa. Lũ trẻ níu áo tôi không buông, khóc òa: “Anh Khang nhớ về thăm tụi em nhé!” Tôi hứa sẽ gửi quà từ khắp vũ trụ, rồi quay sang bốn Servant: “Chúng ta đi thôi.”
Astral Express từ từ cất cánh. Qua cửa sổ, tôi nhìn cô nhi viện ngày càng nhỏ lại. Bác Ngọc vẫn đứng đó vẫy tay, lũ trẻ chạy theo. Nước mắt tôi lăn dài, nhưng lòng đầy quyết tâm.
Chúng tôi chính thức tiến ra vũ trụ bao la.
Astral Express lao vút vào khoảng không, đường ray tinh cầu lấp lánh phía trước. Cartethyia dựa vào vai tôi: “Master, chúng ta đi đầu trước?” Robin khẽ thầm: “Hy vọng sẽ dẫn lối.” Eula và Ororon sẵn sàng bên cạnh.
Tôi nhìn những vì sao lấp lánh, thì thầm: “Hãy để Vận Mệnh Tuyệt Diệt dẫn lối cho chúng ta.”
Hành trình lịch luyện, chính thức bắt đầu. Astral Express tiến vào vũ trụ rộng lớn. Bố Mẹ tôi từ quá khứ xa xôi đang dõi theo. Tôi sẽ sống tốt, tin vào bản thân và tiến bước không ngừng. Vũ trụ đang chờ đợi chúng tôi.

💬 Bình luận