Ngày hôm sau, không khí trong Starlight Academy vẫn còn dư âm náo nhiệt của đợt trao đổi học viên. Tôi dẫn đội đến khu huấn luyện riêng để luyện tập phối hợp như mọi ngày. Cartethyia đang thử nghiệm combo mới với Gai Nhọn Thách Thức, tạo ra những lốc xoáy sắc bén. Eula đứng cách đó không xa, thanh Tuyết Vùi Tinh Ngân vung lên những nhát chém băng lạnh buốt, thử nghiệm sát thương Vật Lý thuần. Ororon bay lượn trên cao, bắn những mũi tên vào những hình nộm mục tiêu di chuyển. Robin đứng ở vị trí trung tâm, hát những giai điệu Hòa Hợp để tăng cường sức mạnh cho cả đội, giọng ca dịu dàng khiến không khí huấn luyện cũng trở nên ấm áp hơn.
“Master, em cảm thấy hôm nay phối hợp mượt mà hơn rồi!” Cartetthyia reo lên vui vẻ sau một combo hoàn hảo, bay về phía tôi với nụ cười rạng rỡ.
Tôi gật đâu hài lòng, truyền thêm năng lượng Tuyệt Diệt để tăng cường sức mạnh cho mọi người: “Tốt lắm. Chúng tôi tiếp tục cố gắng.”
Robin mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp nhìn tôi: “Năng lượng của anh càng ổn định. Em rất vui khi được đồng hành cùng mọi người.” Eula khẽ gật đầu, Ororon thì thầm từ trên cao: “Không có dấu hiệu bất thường.”
Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài.
Khi chúng tôi đang nghỉ giữa hiệp luyện tập, hai bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa khu huấn luyện. Trevor và Anais, hai “thiên tài” này đi thẳng vào mà không thèm gõ cửa, khí chất kiêu ngạo toát ra rõ rệt. Servant cấp S của họ đứng sau lưng, ánh mắt lạnh lùng quét qua đội chúng tôi.
Trevor lên tiếng trước, giọng đầy khinh miệt: “Tên nhóc Tuyệt Diệt, hôm nay chúng tôi đến để thách đấu, đừng hòng chạy nữa.”
Anais nhếch mép, giọng the thé: “Đúng vậy. Một Vận Mệnh ngoài vòng Cân Bằng và Trật Tự. Cậu không xứng đáng tồn tại, lên sàn đấu để chúngtôi ‘giáo huấn’.”
Tôi đứng yên, nhìn họ một lúc. Cartethyia đã siết chặt Gai Nhọn Thách Thức, sát khí bắt đầu lan tỏa. Eula lạnh lùng nắm chặt Tuyết Vùi Tinh Ngân, tuyết lạnh bao quanh. Robin cũng đứng dậy, sẵn sàng khi tôi ra lệnh. Ororon giương cung sẵn sàng. Tôi đưa tay ra hiệu, trấn an cả đội, rồi bình thản đáp: “Tôi từ chối.”
Câu trả lời ngắn gọn khiến hai người kia cứng đờ. Trevor đỏ mặt: “Cậu... sợ thua à?!”
Anis cười khẩy: “Hèn nhát. Thiên tài như chúng tôi thách đấu mà cậu cũng không dám nhận. Vận Mệnh Tuyệt DIệt gì chứ, chỉ là trò cười.”
Tôi vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng lời đáp lại sắc bén như lưỡi kiếm: “Đúng. Tôi sợ. Nhưng tôi sợ sẽ đập vỡ cái tôi rẻ mạc của hai người. Tôi còn sợ mình sẽ dư sức đập vỡ cací mác ‘thiên tài’ mà hai người tự hào.”
Cả khu hunấ luyện im bặt trong khoảnh khắc, rồi bùng nổ tiếng ồ lên kinh ngạc và reo hò từ những học viên khác đang luyện tập gần đó. Nhiều học viên trao đổi đứng xem cũng không kìm được tiếng cười và tiếng vỗ tay. Hai “thiên tài” kia bị vả thẳng mặt trước công chúng, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.
Trevor siết chặt nấm đấm, Anais thì run lên vì giận. Họ chưa bao giờ bị sĩ nhục như vậy. Không nói thêm lời nào, hai người quay người rời đi, nhưng ánh mắt đầy oán hận.
Chúng tôi tiếp tục luyện tập như không có gì xảy ra. Không lâu sau, tôi nhận được thư giao lưu từ một học viên khác, một người khiêm tốn và chân thành từ học viện khác. Tôi đồng ý ngay, và buổi hiao lưu diễn ra nhẹ nhàng, thân thiện.
Nhưng Trevor và Anais quá cay cú. Họ chưa từng bị ai dám nói thẳng vào mặt như vậy. Chiều hôm đó, hai người lập tức tơi gặp trực tiếp Hiệu Trưởng, sử dụng quyền đại diện của học viện mình để yêu cầu mở một trận thách đấu chính thức. Hiệu Trưởng sau khi xem xét, cuối cùng cũng đồng ý.
Việc đó có nghĩa là tôi phải ra trận.
Tối hôm đó, trong phòng riêng, cả đội ngồi quây quần. Cartethyia vẫn còn bực tức: “Master, hai kẻ đó thật sự đáng ghét. Lần này anh phải cho họ biết thế nào là khoảng cách.” Eula lạnh lùng đáp: “Em sẽ không nương tay.” Robin dịu dàng an ủi: “Dù sao cũng phải cẩn thận nhé. Em sẽ hỗ trợ hết mình.” Ororon thì thầm: “Em sẽ tìm ra điểm yếu của họ.”
Tôi mỉm cười, nhìn bốn Servant trung thành: “Cảm ơn mọi người. Đây cũng là cơ hội tốt. Ngoài kia luôn có những kẻ cần biết vị trí của mình.”
Ngày hôm sau, thông báo chính thức từ Hiệu Trưởng Elena Voss được gửi đến toan học viện. Tôi sẽ đại diện Starlight Academy đấu với đại diện Học Viện Cân Bằng và Học Viện Trật Tự.
Khu Thi Đấu lớn nhất học viện chật kín người. Học viên Starlight Academy, học viên trao đổi, giáo sư, thậm chí một số quan sát viên từ các phe phái khác cũng có mặt. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Khi tôi bước lên sàn đấu, tiếng reo hò vang dội. Trevor và Anais cũng đã đứng sẵn ở phía đối diện, Servant cấp S của họ toát lên khí thế áp đảo. Cả hai nhìn tôi với ánh mắt đầy oán hận và khinh thường.
Trọng tài tuyên bố các quy tắc. Nhưng trước khi trận đấu bắt đầu, tôi làm một điều khiến toàn bộ khán đài bất ngờ.
Tôi bình thản nhìn hai người đối diện, giọng vang vọng rõ ràng: “Tôi yêu cầu hai người lên cùng lúc. Một đấu một thì quá bất lợi cho các người.”
Cả sân đều im bặt, rồi bùng nổ tiếng xôn xao kinh ngạc. Trevor và Anais mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Học viên Starlight thì reo hò vang dội, trong khi nhiều người trao đổi khác cũng không giấu được sự kinh ngạc và phấn khích.
Trận thách đấu chính thức bắt đầu.
Tôi đứng vững giữa sàn, bốn Servant bên cạnh. Vận Mệnh Tuyệt Diệt trong cơ thể tôi bắ đầu rung động mạnh mẽ. Đây không chỉ là một trận giao lưu. Đây là lời tuyên bố rằng Vận Mệnh Tuyệt Diệt không sợ bất kỳ Cân Bằng Hay Trật Tự nào.
Hai “thiên tài” kia siết chặt nắm đấm, Servant của họ lao lên sàn. Nhưng tôi và đội hình của mình đã sẵn sàng.
“Chúng ta bắt đầu thôi.”
Cartethyia, Eula, Ororon và Robin đồng thanh đáp: “Vâng, Master!”
Trận đấu chính thức khai màn. Không khí Khu Thi Đấu như bùng nổ. Đợt troa đổi này, quả nhiên đã trở nên nóng hơn bao giờ hết.