🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.66: LỚP TRONG CÙNG

~11 phút đọc · 2072 từ · ⚠️ Báo cáo

CHƯƠNG 66: LỚP TRONG CÙNG

Buổi sáng ngày thứ mười dưới đáy khe vực, Trần Phàm bắt đầu thực hiện đúng kế hoạch mà hắn đã rút ra được từ những thất bại và điều chỉnh của đêm hôm trước - thay vì cố gắng luân phiên giữa việc kìm hãm độc khí và việc điều chỉnh nhịp thở để tiếp cận lớp giữa, hắn sẽ thử thực hiện cả hai cùng một lúc, theo một trình tự ưu tiên rõ ràng.

Hắn thiết lập luồng linh khí kìm hãm độc khí trước tiên, để cho nó dần chạy ở một mức nền tương đối ổn định, không cần phải duy trì bằng một sự chú ý chủ động và liên tục, giống như cách trận tụ linh của hắn vẫn có thể tiếp tục vận hành một cách tự động ngay cả trong những khoảnh khắc hắn thiếp đi nhẹ trong lúc tu luyện đêm khuya nhiều năm trước.

Chỉ sau khi đã thiết lập được luồng kìm hãm này ở một trạng thái tương đối tự động, Trần Phàm mới bắt đầu chuyển sự tập trung chủ động của mình sang việc điều chỉnh nhịp thở, đưa nhịp tim của bản thân dần trở về gần với nhịp điệu của tử thi mà hắn đã ghi nhớ được qua nhiều ngày quan sát.

Đây là một thử thách khó khăn hơn nhiều so với việc thực hiện riêng lẻ từng nhiệm vụ. Trần Phàm có thể so sánh nó với việc phải giữ một ngọn nến cháy đều đặn trong gió bằng một tay, đồng thời cố gắng đọc những chữ viết nhỏ dưới ánh sáng yếu ớt và không ổn định của chính ngọn nến đó bằng sự tập trung còn lại - hai nhiệm vụ đòi hỏi sự chú ý liên tục, nhưng ở những mức độ và bản chất hoàn toàn khác nhau.

Sau khoảng hai giờ luyện tập kiên trì, qua nhiều lần thất bại nhỏ khi một trong hai nhiệm vụ vô tình lấn chiếm quá nhiều sự tập trung của hắn, khiến nhiệm vụ còn lại bị gián đoạn, Trần Phàm cuối cùng cũng tìm ra được một cách phân bổ sự chú ý hợp lý. Luồng kìm hãm độc khí được giữ chạy ở một tầng ý thức sâu hơn, gần như bản năng, không cần phải theo dõi sát sao từng khoảnh khắc. Còn việc điều chỉnh nhịp thở để kiểm soát nhịp tim được duy trì ở một tầng ý thức chủ động hơn, nằm ngay phía trên, nơi hắn có thể tập trung phần lớn sự chú ý của mình vào đó.

Đến giữa buổi sáng, khi cảm thấy đã đủ ổn định với cả hai luồng kiểm soát này, Trần Phàm đặt tay lên bề mặt vật liệu bọc cuốn sách, bắt đầu quá trình tiếp cận lớp giữa một lần nữa, lần này với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn rất nhiều so với những lần thử trước đó.

Lớp giữa phản ứng ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên, theo đúng nhịp điệu quen thuộc mà Trần Phàm đã từng cảm nhận được trong những lần thử nghiệm trước. Nhưng lần này, không có sự gián đoạn đột ngột nào xảy ra như lần trước, khi cơn đau từ độc khí đã làm vỡ tan toàn bộ nhịp thở đang được duy trì một cách cẩn thận.

Sự cộng hưởng giữa nhịp điệu của Trần Phàm và nhịp điệu cố định của lớp giữa xây dựng dần lên một cách chậm chạp, từng nhịp một, giống như hai con lắc, sau nhiều lần lỡ nhịp và điều chỉnh lại, cuối cùng đã tìm được một sự đồng bộ chung. Trần Phàm không cố gắng thúc đẩy hay can thiệp thêm vào quá trình này, chỉ đơn thuần duy trì trạng thái hiện tại một cách kiên định, để cho lớp trận pháp tự nó hoàn thành quá trình chấp nhận sự cộng hưởng này theo nhịp độ riêng của nó.

Mười lăm nhịp thở sau khi đạt được sự cộng hưởng hoàn toàn, áp lực từ lớp giữa biến mất hoàn toàn. Không có một âm thanh nào, không có một ánh sáng nào đánh dấu sự kiện này, một sự vắng lặng đột ngột giống hệt với những gì đã xảy ra khi lớp ngoài cùng được giải quyết vào mấy ngày trước.

Nhưng lần này, cảm giác trong lòng Trần Phàm nặng nề hơn nhiều so với lần trước, bởi hắn hiểu rõ rằng mình vừa vượt qua được một thứ mà rất có thể nhiều người khác trước đây đã từng cố gắng nhưng không thành công.

Với cả hai lớp trận pháp đã được giải quyết, Trần Phàm kích hoạt Nhãn Giới để nhìn vào lớp trong cùng lần đầu tiên mà không còn bị bất cứ sự cản nhiễu nào từ hai lớp bên ngoài.

Lần này, hắn quyết định sử dụng đủ mười nhịp thở thay vì giữ ở mức năm nhịp thở an toàn như thường lệ, chấp nhận một cơn đau sau hốc mắt nặng nề hơn để có đủ thời gian quan sát rõ ràng cấu trúc phức tạp đang chờ đợi phía trước.

Những gì Trần Phàm nhìn thấy khiến hắn phải ngồi yên, không nhúc nhích, trong một khoảng thời gian dài bất thường so với bất cứ lần quan sát nào trước đây.

Lớp trong cùng này không giống với bất cứ thứ gì hắn đã từng thấy trong toàn bộ con đường nghiên cứu trận pháp của mình. Nó không phải là Linh Tuyến theo cách hắn vẫn hiểu và nhận diện qua nhiều năm. Nó không phải là Tiền Đại Trận Văn mà hắn đã học được tại Thượng Cổ Trạm. Nó cũng không phải là một cơ chế nhận dạng đơn thuần hay một cơ chế chuyển động theo chu kỳ như hai lớp trước.

Nó trông giống như một mạng lưới cực kỳ tinh tế, được đan vào ngay trong chính cấu trúc của lớp vật liệu bọc sách ở tầng sâu nhất - không phải được dệt thêm vào sau như một lớp bổ sung, mà dường như là một phần không thể tách rời của chính vật liệu đó, như thể toàn bộ lớp vật liệu này đã được tạo ra với mạng lưới này tồn tại bên trong nó ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên.

Và điều kỳ lạ nhất, mạng lưới này đang phản chiếu lại chính xác luồng linh khí mà Trần Phàm đang đưa vào - không phải ngăn chặn, không phải kiểm tra theo bất cứ tiêu chí cụ thể nào mà hắn đã từng gặp, mà đơn thuần là phản chiếu, giống như một tấm gương.

Trần Phàm ngồi yên với nhận thức mới này, cơn đau sau hốc mắt nặng nề hơn nhiều so với những lần trước do thời gian sử dụng Nhãn Giới kéo dài gấp đôi mức thông thường.

Hắn cố gắng suy nghĩ về bản chất của cơ chế phản chiếu này. Nếu lớp ngoài cùng kiểm tra cách thức tiếp cận của người đối diện, và lớp giữa kiểm tra danh tính sâu xa của họ - liệu họ thuộc về "loại người" nào - thì lớp trong cùng này, với cơ chế phản chiếu đặc biệt như vậy, có khả năng đang kiểm tra một thứ khác hoàn toàn.

Không phải phương pháp tiếp cận. Không phải danh tính cơ bản. Có thể đó là ý định thực sự của người tiếp cận. Hoặc có thể là một dạng hiểu biết, nhưng không phải hiểu biết về trận pháp như những gì hắn vẫn quen tích lũy qua nhiều năm, mà là một sự hiểu biết về chính bản thân người đang tiếp cận.

Tấm gương này phản chiếu lại chính xác những gì được đưa vào. Nếu Trần Phàm đưa vào một luồng linh lực giả tạo, không chân thực, có thể nó sẽ chỉ nhận lại đúng sự giả tạo đó, một vòng lặp vô nghĩa không dẫn tới đâu. Nhưng nếu hắn đưa vào một thứ gì đó thực sự chân thật hơn, một thứ mà bản thân hắn không thể nào giả tạo được dù có cố gắng tới mức nào - điều gì sẽ xảy ra?

Trần Phàm chưa có câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi này. Nhưng hắn hiểu rõ một điều - đây là một dạng bài toán hoàn toàn khác biệt so với hai lớp trận pháp trước đó, và cần phải có thêm thời gian suy nghĩ kỹ lưỡng hơn trước khi hắn có thể thử nghiệm bất cứ cách tiếp cận cụ thể nào với nó.

Buổi chiều ngày thứ mười, trong khoảng thời gian nghỉ ngơi theo lịch trình, Trần Phàm tiến hành đánh giá lại toàn diện tình trạng của bản thân.

Về độc khí, kỹ thuật kết hợp mà hắn đã thử nghiệm thành công vào buổi sáng nay mang lại một hiệu quả rõ rệt hơn nhiều so với bất cứ phương pháp nào hắn đã thử trước đó. Tốc độ lan rộng của linh lực tàn dư trong kinh mạch của hắn trong suốt buổi sáng đã chậm lại đáng kể so với những ngày trước. Đây không phải là một sự ngăn chặn hoàn toàn, nhưng là một tiến bộ thực sự đầu tiên về mặt kiểm soát thể xác mà Trần Phàm đạt được trong suốt mười ngày qua.

Về linh lực, việc duy trì đồng thời hai luồng kiểm soát cùng lúc, cộng thêm việc sử dụng Nhãn Giới trong mười nhịp thở kéo dài, đã tiêu hao một lượng năng lượng đáng kể hơn nhiều so với bình thường. Hắn cần một đêm tích lũy đầy đủ trước khi có thể tiếp tục những hoạt động đòi hỏi sự tập trung cao độ tiếp theo.

Về lớp trong cùng, Trần Phàm chưa có một hướng tiếp cận rõ ràng và cụ thể nào để thử nghiệm ngay. Nhưng hắn có một manh mối, dù còn rất mơ hồ, chưa đủ rõ ràng để có thể chuyển hóa thành một hành động cụ thể.

Theo ước tính hiện tại, còn khoảng bốn tới năm ngày trước khi tình trạng kinh mạch của hắn đạt tới ngưỡng nguy hiểm thực sự. Một khoảng thời gian vừa đủ, nếu không có thêm bất cứ biến số bất ngờ nào khác xuất hiện và làm thay đổi tình hình.

Đêm ngày thứ mười, Trần Phàm vận hành trận tụ linh trong bóng tối quen thuộc của đáy khe vực, đầu óc vẫn không ngừng xoay quanh hình ảnh của tấm gương phản chiếu mà hắn vừa khám phá ra.

Hai lớp trận pháp đầu tiên của người Trận sư đã khuất kia đã kiểm tra cách thức tiếp cận của hắn, và sau đó kiểm tra bản chất sâu xa của con người hắn là ai. Lớp thứ ba, lớp cuối cùng, dường như đang muốn kiểm tra một thứ gì đó mà Trần Phàm không thể dễ dàng đặt tên một cách chính xác.

Hắn nghĩ tới Vương Lão, tới những mảnh trận bài nhặt được từ thùng rác suốt nhiều năm tự học đầu tiên, tới đường Linh Tuyến đã mòn và đứt gãy trên phiến đá thứ bảy mà hắn đã nhìn vào mỗi buổi sáng trong suốt ba năm liên tiếp trước khi cuối cùng hiểu được ý nghĩa thực sự của nó.

Những thứ đó, Trần Phàm hiểu rõ, là những điều mà bản thân hắn không thể nào giả tạo được, dù có cố gắng tới mức nào. Chúng đã thực sự xảy ra, đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi con người hắn, theo một cách không thể nào tháo gỡ ra được nữa.

Có thể, hắn nghĩ, đó chính xác là thứ mà lớp trong cùng đang chờ đợi.

Trần Phàm chưa thể chắc chắn hoàn toàn về suy đoán này. Nhưng đây là lần đầu tiên, kể từ khoảnh khắc hắn lần đầu nhìn thấy lớp trận pháp cuối cùng này qua Nhãn Giới, hắn cảm thấy mình đang đứng đúng hướng, đang tiến gần hơn tới một sự hiểu biết thực sự, dù con đường phía trước vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

💬 Bình luận