🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Hoa Nở Hai Lần

Ch.26: KHOẢNG LẶNG CỦA SỰ CÔNG LÝ

~5 phút đọc · 923 từ · ⚠️ Báo cáo

Đêm đó, không khí tại căn hộ của Tần Phong đặc quánh sự căng thẳng. Chỉ vài giờ trước, Hạ An vẫn còn đang chìm đắm trong những hoài nghi về ký ức năm năm trước, về lý do tại sao cô lại rời đi một cách đau đớn như vậy. Cô đã tìm thấy một vài mảnh ghép rời rạc từ những tài liệu cũ, nhưng chưa thể xâu chuỗi thành một bức tranh hoàn chỉnh. Tần Phong, dù đã bắt đầu nhen nhóm nghi ngờ về sự thật đằng sau cái chết của mối tình đầu, vẫn không thể tin rằng người mà anh từng hết lòng nâng đỡ lại là kẻ đã dàn dựng mọi thứ.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên trong đêm vắng. Sự xuất hiện của Mạnh Thư hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cả hai.
Mạnh Thư bước vào, gương mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt lại chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Cô không nói lời chào, chỉ đặt một chiếc túi tài liệu màu nâu lên bàn. Tiếng "cộp" khô khốc vang lên khiến không gian vốn đã ngột ngạt càng thêm nặng nề. Mạnh Diên, vốn đang ngồi trong phòng khách với vẻ điềm tĩnh thường ngày, bỗng chốc đứng khựng lại, nụ cười trên môi cô ta hơi méo xệch đi một chút.
"Mạnh Diên, mặt nạ đeo đủ năm năm rồi, em không thấy mệt sao?" Mạnh Thư lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sự đè nén cơn giận dữ đang chực chờ bùng nổ.
Tần Phong bước tới, ánh mắt anh sắc lạnh như dao, xoáy sâu vào gương mặt đang dần trở nên cứng đờ của Mạnh Diên. Anh hỏi, giọng nói trầm thấp:
"Mạnh Diên, tôi đã từng rất tôn trọng cô, thậm chí tin tưởng cô hơn cả bản thân mình sau khi Hạ An rời đi. Nhưng hôm nay, hãy giải thích đi. Tại sao Mạnh Thư lại có trong tay những bằng chứng về việc cô đã dàn dựng vụ tai nạn và cả những email giả mạo mà cô gửi cho tôi năm ấy?"
Mạnh Diên vẫn đứng thẳng, cô ta không hề hoảng loạn như người ta vẫn tưởng. Trái lại, cô ta khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển từ vẻ ngây thơ sang một nét sắc sảo, tàn nhẫn khó tin. Cô ta nhìn Tần Phong, rồi lại liếc sang Hạ An với vẻ khinh miệt:
"Anh muốn giải thích? Được thôi. Chuyện năm đó, đúng là tôi đã làm. Tôi đã làm tất cả để loại bỏ Hạ An khỏi cuộc đời anh. Vì sao ư? Vì cô ta không xứng đáng với vị trí bên cạnh anh. Cô ta chỉ là một kẻ nghèo nàn, dùng cái danh nghĩa tình yêu để bám lấy anh khi anh còn chưa có gì trong tay."
Hạ An cảm thấy tim mình thắt lại. Những lời thú nhận trơ trẽn đó vang lên một cách lạnh lùng. Năm năm qua, cô đã sống trong mặc cảm tội lỗi, luôn tự hỏi mình đã làm sai điều gì khiến Tần Phong đau lòng đến thế. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch được dựng lên bởi bàn tay của người mà cô từng xem là chị em thân thiết.
Tần Phong dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Anh lắp bắp:
"Cô... cô điên rồi. Cô biết cô đã phá hủy cuộc đời của hai chúng tôi không?"
Mạnh Diên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng vắng. Cô ta không còn cần phải che giấu nữa.
"Cuộc đời của anh? Anh gọi đó là cuộc đời sao? Anh chỉ là một kẻ si tình mù quáng. Tôi đã giúp anh xây dựng Vĩnh Phong, tôi đã ở bên anh khi anh cô độc nhất. Tôi mới là người xứng đáng với những gì anh có hôm nay."
Hạ An lúc này mới lên tiếng, giọng cô run run nhưng đầy kiên định:
"Mạnh Diên, cô không chỉ lừa dối anh ấy, cô còn lừa dối chính lương tâm mình. Cô nghĩ rằng có được vị trí đó thì chị sẽ hạnh phúc sao?"
Mạnh Diên quay sang nhìn Hạ An, ánh mắt cô ta lộ rõ vẻ thù hận:
"Hạnh phúc là thứ xa xỉ. Tôi không cần hạnh phúc, tôi cần quyền lực. Và thứ mà tôi có được trong năm năm qua, cô có mơ cũng không thấy được đâu."
Tần Phong tiến lại gần, anh nhìn thẳng vào mắt Mạnh Diên, rồi nói một cách lạnh lùng:
"Cô đã sai rồi, Mạnh Diên. Cô nghĩ cô thắng sao? Những gì cô làm hôm nay, luật pháp và sự thật sẽ trả lại công đạo cho Hạ An. Cô sẽ không bao giờ có được thứ mà cô khao khát."
Mạnh Diên không hề nao núng. Cô ta bình tĩnh chỉnh lại mái tóc, nở một nụ cười đầy bí ẩn trước khi quay người ra cửa. Trước khi bước ra, cô ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào Tần Phong với ánh mắt đầy khiêu khích:
"Tần Phong, anh nghĩ mình thắng rồi sao?"
Câu nói đó như một lời đe dọa, để lại một khoảng lặng đầy bất an trong lòng cả Tần Phong và Hạ An. Họ đứng đó, giữa căn phòng khách tràn ngập những bí mật vừa bị phanh phui, hiểu rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

💬 Bình luận