🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dị Hoá

Ch.12: Điểm yếu

~17 phút đọc · 3206 từ · · ⚠️ Báo cáo

Nguyệt Dạ chạy.

Cô không dám quay đầu lại quá lâu.

Phía sau, những tiếng nổ liên tục vang lên giữa Vùng đất của cái chết.

Ầm!

Ầm!

Ầm——!

Mỗi một tiếng động đều khiến mặt đất dưới chân cô rung lên.

Những mảnh kính còn sót lại trên các tòa nhà lần lượt rơi xuống, tạo thành những âm thanh chói tai giữa màn đêm.

Nguyệt Dạ chạy xuyên qua những con đường đổ nát.

Cô không biết mình đã chạy được bao xa.

Cô chỉ biết một điều.

Phải tránh xa nơi đó.

Trận chiến giữa Tiểu Bạch và con Dị quái khổng lồ không phải thứ mà một con người như cô có thể xen vào.

Chỉ cần một đòn đánh lệch hướng…

Cô sẽ chết.

“Tiểu Bạch…”

Nguyệt Dạ khẽ lẩm bẩm.

Cô không biết tại sao mình lại lo lắng đến vậy.

Có lẽ bởi vì suốt nửa năm qua, Tiểu Bạch đã trở thành người bạn đồng hành duy nhất của cô.

Cô không muốn nghĩ đến chuyện con rồng đó sẽ thua.

Nhưng càng không muốn nghĩ…

Nếu nó thắng, nó sẽ phải trả giá đến mức nào.

Nguyệt Dạ nghiến răng.

“Đừng chết…”

Cô nói rất nhỏ.

“Ngươi còn chưa nghe ta kể hết chuyện đâu.”


Ở phía bên kia của Vùng đất chết…

Cuộc chiến vẫn tiếp tục.

Tiểu Bạch đang bay.

Đôi cánh khổng lồ đập mạnh, đưa cơ thể nó lên cao rồi lao xuống từ một góc khác.

Con Dị quái lập tức ngẩng đầu.

Những chiếc roi thịt phía sau lưng đồng loạt vung lên.

Vút!

Vút!

Vút!

Tiểu Bạch nghiêng người.

Một chiếc roi lướt sát qua cánh.

Chiếc thứ hai quét ngang bụng.

Nó lập tức xoay người.

Chiếc roi chỉ sượt qua lớp vảy.

Tiểu Bạch không bỏ lỡ cơ hội.

Nó vung móng vuốt.

RẦM!

Một đường cắt sâu xuất hiện trên phần vai của con Dị quái.

Máu đen phun ra.

Con Dị quái gầm lên.

Nhưng Tiểu Bạch không dừng.

Nó không còn lao vào đối đầu trực diện như lúc đầu.

Thay vào đó…

Nó giữ khoảng cách.

Bay lên.

Đổi hướng.

Tấn công.

Rút lui.

Rồi lại tấn công.

Mỗi lần xuất hiện, nó đều nhắm vào một vị trí khác nhau trên cơ thể con Dị quái.

Vai.

Đùi.

Ngực.

Cổ.

Những chiếc roi thịt.

Nó không ngừng thử nghiệm.

Không ngừng quan sát.

Và sau một khoảng thời gian giao chiến…

Tiểu Bạch dường như đã tìm ra điều gì đó.

Một điểm yếu.

Nó bay vòng quanh con Dị quái.

Con Dị quái xoay người theo.

Tiểu Bạch lập tức đổi hướng.

Nó lao tới từ phía sau.

Móng vuốt chém xuống.

ẦM!

Một vết thương mới xuất hiện.

Con Dị quái lập tức phản công.

Hàng loạt roi thịt lao tới.

Nhưng Tiểu Bạch đã bay lên.

Những chiếc roi chỉ đập vào không khí.

Vù!

Tiểu Bạch lượn qua đầu nó.

Sau đó bắn một luồng năng lượng nhỏ từ miệng.

ẦM!

Không đủ mạnh để gây thương nặng.

Nhưng đủ để khiến con Dị quái mất thăng bằng.

Tiểu Bạch lập tức lao xuống.

Một cú đánh khác.

RẦM!

Con Dị quái bị đẩy lùi.

Nó trượt dài trên mặt đất.

Hàng chục mét.

Những tòa nhà phía sau lần lượt bị nghiền nát.

Tiểu Bạch đứng giữa không trung.

Nó nhìn xuống.

Con Dị quái từ từ đứng dậy.

Máu đen chảy xuống.

Nhiều vết thương xuất hiện trên cơ thể.

Nhưng điều đáng sợ nhất…

Là nó vẫn chưa chết.

Tiểu Bạch nheo mắt.

Nó đã nhận ra.

Cơ thể con Dị quái này rất kỳ lạ.

Nó không mạnh bằng Tiểu Bạch về sức mạnh thuần túy.

Nếu đối đầu trực diện…

Tiểu Bạch có thể áp đảo nó.

Nhưng nó có khả năng hồi phục cực kỳ nhanh.

Và những chiếc roi thịt khiến nó gần như không có góc chết.

Chỉ cần bị giữ chân…

Tiểu Bạch sẽ bị kéo vào cuộc chiến tiêu hao.

Và khi đó…

Kẻ thất bại sẽ là nó.

Vì vậy Tiểu Bạch thay đổi cách chiến đấu.

Nó không cho con Dị quái có cơ hội tiếp cận.

Liên tục quấy nhiễu.

Liên tục gây thương tích.

Từng chút một bào mòn sức lực của đối phương.

Con Dị quái dường như cũng nhận ra điều đó.

Nó bắt đầu trở nên nóng nảy.

Những chiếc roi thịt điên cuồng quất xuống.

ẦM!

Một tòa nhà sụp đổ.

ẦM!

Mặt đất bị cày thành một đường dài.

ẦM!

Một chiếc roi quét ngang, đập nát hàng loạt xe cũ đang nằm bên đường.

Tiểu Bạch vẫn né được.

Một lần.

Hai lần.

Mười lần.

Nó càng lúc càng quen với nhịp tấn công.

Nhưng rồi…

Con Dị quái đột nhiên dừng lại.

Nó không tiếp tục đuổi theo Tiểu Bạch.

Nó đứng giữa đống đổ nát.

Đôi mắt khổng lồ nhìn về một hướng khác.

Tiểu Bạch cũng nhìn theo.

Một khoảng im lặng ngắn ngủi.

Rồi…

Ánh mắt của con Dị quái dừng lại ở một tòa nhà xa hơn.

Nơi Nguyệt Dạ vừa chạy qua.

“…”

Con Dị quái nhớ ra.

Con người.

Lúc đầu…

Nó đã nhìn thấy con người đó.

Một sinh vật yếu ớt.

Không có sức mạnh.

Nhưng lại ở cạnh con rồng.

Sau đó…

Nó đã vô tình đánh sập tòa nhà nơi con người ấy ẩn náu.

Nó đã nhìn thấy cô.

Và lúc đó…

Nó đã cảm nhận được thứ gì đó.

Một mùi.

Một nguồn năng lượng.

Một thứ mà bản năng của nó mách bảo rằng…

Con người đó quan trọng.

Không.

Không phải quan trọng với nó.

Mà là quan trọng đối với con rồng.

Con Dị quái từ từ quay đầu nhìn Tiểu Bạch.

Một ý nghĩ dường như xuất hiện trong đôi mắt của nó.

Nếu không thể đánh bại con rồng…

Vậy thì giết thứ mà nó muốn bảo vệ.

Con Dị quái không do dự.

Nó đột ngột quay người.

Rồi lao đi.

Tiểu Bạch khựng lại.

Đôi mắt nó lập tức mở lớn.

Nó hiểu.

“GRAAAAA!!!”

Tiểu Bạch lao theo.

Con Dị quái chạy điên cuồng giữa những tòa nhà.

Mỗi bước chân đều tạo ra một cơn chấn động.

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Tiểu Bạch bay trên không trung.

Nó tăng tốc.

Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng được rút ngắn.

Nhưng con Dị quái không hề dừng lại.

Nó đã xác định được mục tiêu.

Nguyệt Dạ.


Ở phía trước…

Nguyệt Dạ vẫn đang chạy.

Cô đã rời khỏi khu vực giao chiến.

Nhưng càng chạy…

Cô càng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Một âm thanh trầm thấp vang lên phía sau.

Ầm…

Nguyệt Dạ dừng lại.

Cô quay đầu.

Không thấy gì.

“…”

Cô nheo mắt.

“Chẳng lẽ mình nghe nhầm?”

Một giây sau…

Ầm!!!

Lần này mặt đất rung mạnh.

Nguyệt Dạ lập tức quay lại.

Và rồi…

Cô nhìn thấy nó.

Một bóng đen khổng lồ đang lao về phía mình.

Đôi mắt của nó khóa chặt lấy cô.

Nguyệt Dạ đứng chết lặng.

“…”

Một giây.

Hai giây.

Rồi cô hét lên.

“CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?!”

Cô quay đầu chạy.

“TẠI SAO NÓ LẠI LAO ĐẾN MÌNH CHỨ?!”

Nguyệt Dạ chạy nhanh nhất có thể.

Cô gần như dùng toàn bộ sức lực.

Những ngày tháng luyện tập giúp cơ thể cô mạnh hơn người bình thường rất nhiều.

Nhưng trước một sinh vật cao hơn hai mươi mét…

Tốc độ đó chẳng khác gì một đứa trẻ chạy trước một chiếc xe.

Khoảng cách ngày càng gần.

Nguyệt Dạ nghe thấy tiếng gầm phía sau.

“Chết tiệt!”

Cô nhìn sang bên.

Một tòa nhà.

Không được.

Quá chậm.

Cô đổi hướng.

Một con đường khác.

Vẫn không được.

Con Dị quái đã ở ngay phía sau.

Một chiếc roi thịt từ phía sau lưng nó vung lên.

Vút——!

Nguyệt Dạ quay đầu.

Đồng tử co lại.

“Không…”

Chiếc roi lao thẳng về phía cô.

Cô không thể né.

Nhưng đúng lúc đó…

Một bóng trắng từ trên trời lao xuống.

ẦM!!!

Tiểu Bạch dùng móng vuốt đánh lệch chiếc roi.

Chiếc roi bay sang hướng khác.

ẦM!!!

Nó quét qua một tòa nhà.

Một phần lớn bức tường bị đánh vỡ.

Sóng xung kích ập tới.

Nguyệt Dạ bị hất văng.

“Á——!”

Cô đập mạnh xuống mặt đất.

Lăn vài vòng.

Cơ thể đau nhức.

“Khụ!”

Cô chống tay ngồi dậy.

“Tiểu Bạch…”

Con rồng đứng chắn trước cô.

Nó gầm lên.

Con Dị quái dừng lại.

Những chiếc roi phía sau lưng nó bắt đầu chuyển động.

Tiểu Bạch lập tức lao tới.

Một chiếc roi đánh xuống.

Nó dùng móng vuốt chặn lại.

ẦM!

Chiếc roi bị hất sang bên.

Nhưng một chiếc khác lao tới.

Tiểu Bạch không kịp né.

PHẬP!

Chiếc roi xuyên qua lớp vảy.

Máu bắn ra.

“GRAAA!”

Nguyệt Dạ mở to mắt.

“Tiểu Bạch!”

Con rồng nghiến chặt răng.

Nó không lùi.

Nó dùng móng vuốt nắm lấy chiếc roi.

Kéo mạnh.

Con Dị quái bị kéo về phía trước.

Tiểu Bạch lập tức đánh mạnh.

RẦM!!!

Con Dị quái bị đánh lệch.

Nhưng những chiếc roi khác đồng loạt lao tới.

Tiểu Bạch không thể tấn công.

Nó buộc phải dùng cơ thể chắn trước Nguyệt Dạ.

Một chiếc roi.

Hai chiếc.

Ba chiếc.

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Từng đòn đánh giáng xuống.

Tiểu Bạch liên tục bị thương.

Nguyệt Dạ đứng phía sau.

Cô nhìn thấy máu chảy xuống từ cơ thể nó.

“…”

Cô siết chặt tay.

Con Dị quái đã hiểu.

Nó biết rồi.

Chỉ cần tấn công cô…

Tiểu Bạch sẽ phải bảo vệ.

Và khi Tiểu Bạch phải bảo vệ cô…

Nó sẽ không thể tự do chiến đấu.

Một chiếc roi lại lao đến.

Tiểu Bạch chặn lại.

Một chiếc khác đánh từ bên trái.

Nó dùng cánh chắn.

RẦM!

Một mảng vảy vỡ ra.

Nguyệt Dạ nhìn cảnh đó.

“…”

“Chết tiệt…”

Cô cúi đầu.

“Chết tiệt!”

Bàn tay cô siết chặt thanh đao.

“Mình…”

“Mình chẳng được tích sự gì cả.”

Cô nhìn Tiểu Bạch.

“Lúc nào cũng vậy.”

“Lúc nào cũng gây cản trở.”

Nguyệt Dạ nhớ lại những ngày đầu tiên.

Tiểu Bạch mang thịt về cho cô.

Tiểu Bạch bảo vệ cô.

Tiểu Bạch đưa cô về nơi trú ẩn.

Tiểu Bạch cứu cô khỏi Dị quái.

Ngay cả bây giờ…

Nó vẫn phải đứng trước cô.

Nguyệt Dạ nhìn quanh.

“Không…”

“Mình phải làm gì đó.”

Cô ép bản thân đứng dậy.

Hai chân run lên.

Vết thương cũ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Cú ngã vừa rồi khiến lồng ngực cô đau nhói.

Nhưng cô vẫn đứng.

“Phải nghĩ…”

Cô nhìn xung quanh.

“Phải nghĩ…”

Con Dị quái tiếp tục tấn công.

Tiểu Bạch bị ép lùi.

Nguyệt Dạ nhìn qua những tòa nhà.

Rồi…

Cô nhìn thấy một cây cột lớn.

Một phần của tòa nhà bên cạnh vẫn còn đứng.

Nhưng phần còn lại đã bị phá hủy.

Cây cột đó giữ gần như toàn bộ kết cấu bên trên.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu.

Phía trên cây cột…

Một khối kiến trúc khổng lồ đang nghiêng.

Nó nằm ngay phía trên con Dị quái.

Mắt cô mở lớn.

“…”

Nếu phá cây cột…

Tòa nhà sẽ sập.

Nguyệt Dạ nhìn khoảng cách.

Rất gần.

Chỉ cần một cú đánh đủ mạnh.

Nhưng…

Cô có thể phá được sao?

Nguyệt Dạ nhìn thanh đao.

Thanh đao này đã theo cô suốt nửa năm.

Lưỡi đao đã xuất hiện thêm vài vết nứt.

Nhưng vẫn đủ sắc.

Cô hít sâu.

“Liều thôi.”

Cô quay sang Tiểu Bạch.

Con rồng đang chiến đấu.

Nó không nhìn thấy cô.

Nguyệt Dạ cắn răng.

“Lần này…”

“Để ta giúp ngươi.”

Cô lao đi.


Con Dị quái vẫn đang tấn công.

Một chiếc roi quất xuống.

Tiểu Bạch nghiêng người.

Nó muốn phản công.

Nhưng chiếc roi thứ hai đã đến.

Tiểu Bạch buộc phải chặn.

Con Dị quái lập tức dùng cánh tay đánh tới.

RẦM!

Tiểu Bạch bị đánh trúng.

Cơ thể nó trượt dài.

Nó vừa định đứng dậy…

Nguyệt Dạ đã xuất hiện ở phía bên kia.

Cô lao thẳng đến cây cột.

“AAAAAA!!!”

Cô nắm chặt thanh đao bằng cả hai tay.

Hai chân đạp mạnh xuống đất.

Cơ thể dồn toàn bộ sức lực còn lại.

Cô xoay người.

Thanh đao vung ngang.

VÙ——!

“Phá đi——!!!”

ẦM!!!

Lưỡi đao chém thẳng vào cây cột.

Một vết nứt xuất hiện.

Nguyệt Dạ bị phản lực đánh bật.

“Khụ!”

Cô suýt ngã.

Nhưng cây cột…

Đã nứt.

Cô nhìn nó.

“Chưa đủ…”

Cô nghiến răng.

Một lần nữa.

Cô nâng thanh đao lên.

“Thêm một lần!”

ẦM!!!

Một vết nứt lớn hơn xuất hiện.

Cây cột rung lên.

Phía trên…

Những mảnh bê tông bắt đầu rơi.

Nguyệt Dạ cười.

“Được rồi…”

Cô lùi lại.

Nhưng cơ thể đã không còn sức.

Đôi chân mềm nhũn.

Cô quỳ xuống.

Ngay lúc đó…

RẮC——!!!

Cây cột gãy.

Một tiếng động khủng khiếp vang lên.

ẦM——!!!

Tòa nhà bắt đầu sụp xuống.

Con Dị quái ngẩng đầu.

Nó nhận ra nguy hiểm.

Đôi mắt mở lớn.

Nó lập tức quay người.

Nhưng đã quá muộn.

Một khối kim loại khổng lồ rơi xuống.

RẦM!!!

Nó đánh trúng vai.

Con Dị quái gầm lên.

Nó cố gắng chống đỡ.

Nhưng cả tòa nhà đang đổ xuống.

Hàng loạt mảnh bê tông.

Kim loại.

Khung thép.

Tất cả cùng lúc đổ xuống.

ẦM!

ẦM!

ẦM——!!!

Cơ thể khổng lồ của con Dị quái bị nhấn chìm.

Nguyệt Dạ ngã xuống đất.

Cô thở dốc.

Không còn sức để đứng.

Bụi mù bao phủ toàn bộ khu vực.

Cô đưa tay che mặt.

“Khụ…”

“Khụ…”

Một lúc lâu sau…

Bụi bắt đầu tan.

Nguyệt Dạ cố mở mắt.

Phía trước…

Là một đống đổ nát khổng lồ.

Con Dị quái biến mất bên dưới.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

Cô không dám tin.

“…”

“Thành công rồi nhỉ?”

Tiểu Bạch bước đến bên cạnh.

Nó cũng nhìn đống đổ nát.

Nguyệt Dạ cười yếu ớt.

“Ta…”

“Ta làm được rồi.”

Tiểu Bạch không đáp.

Nó chỉ đứng cạnh cô.

Nhưng rồi…

Ánh mắt của nó đột nhiên thay đổi.

Đồng tử co lại.

Toàn bộ cơ thể nó căng lên.

Nguyệt Dạ nhận ra.

“Tiểu Bạch?”

Con rồng lập tức quay người.

Đôi cánh mở rộng.

Nó lao về phía Nguyệt Dạ.

“Cái gì—?”

VÚT!!!

Một chiếc roi thịt từ trong đống đổ nát lao ra.

Nhanh đến mức mắt thường gần như không thể nhìn thấy.

Tiểu Bạch dùng cánh chắn trước Nguyệt Dạ.

PHẬP!!!

Chiếc roi xuyên qua cánh.

Máu bắn tung tóe.

“GRAAAAA!!!”

Nguyệt Dạ mở to mắt.

Nhưng chiếc roi không dừng.

Nó xuyên qua cánh Tiểu Bạch…

Rồi tiếp tục đâm xuống.

PHẬP!!!

Cơ thể Nguyệt Dạ bị xuyên qua.

“…”

Mọi thứ…

Đột nhiên im lặng.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng đổ nát.

Không còn tiếng gầm.

Thời gian như ngừng lại.

Nguyệt Dạ cúi đầu.

Cô nhìn xuống cơ thể mình.

Chiếc roi thịt xuyên qua người cô.

Máu chảy xuống.

“…”

Cô không cảm thấy đau ngay lập tức.

Chỉ có sự lạnh lẽo.

Một sự lạnh lẽo chạy khắp cơ thể.

Tiểu Bạch quay đầu.

Đôi mắt nó mở lớn.

Nó nhìn Nguyệt Dạ.

Rồi nhìn chiếc roi.

Một tiếng gầm vang lên.

“GRAAAAAAAA!!!”

Con Dị quái bên dưới đống đổ nát bắt đầu cử động.

Nó vẫn chưa chết.

Chiếc roi tiếp tục kéo.

Tiểu Bạch dùng móng vuốt chém nó.

ẦM!

Chiếc roi đứt.

Nguyệt Dạ ngã xuống.

Tiểu Bạch lập tức dùng cơ thể đỡ lấy cô.

Máu chảy trên mặt đất.

Nguyệt Dạ cố mở mắt.

“Tiểu…”

Cô chưa kịp nói hết.

Tiểu Bạch đã quay đầu.

Nó nhìn con Dị quái.

Lần đầu tiên…

Trong ánh mắt của con rồng xuất hiện một thứ cảm xúc rõ ràng.

Phẫn nộ.

Con Dị quái bò ra khỏi đống đổ nát.

Nó bị thương rất nặng.

Nhiều phần cơ thể bị nghiền nát.

Nhưng nó vẫn còn sống.

Những chiếc roi thịt bắt đầu mọc lại.

Tiểu Bạch nhìn nó.

Sau đó…

Nó nhìn Nguyệt Dạ.

Máu vẫn đang chảy.

Nó hiểu.

Nếu tiếp tục…

Cô sẽ chết.

Tiểu Bạch từ từ mở miệng.

Một luồng năng lượng bắt đầu tập trung.

Ánh sáng xuất hiện trong cổ họng.

Nguyệt Dạ mơ hồ nhìn thấy.

Cô muốn nói gì đó.

Nhưng không thể.

Tiểu Bạch biết rõ.

Đòn này…

Sẽ khiến cơ thể nó bị thương nặng.

Sau khi sử dụng…

Nó có thể sẽ không còn sức để tiếp tục chiến đấu.

Nhưng nó không còn lựa chọn.

Nó phải giết con Dị quái.

Ngay bây giờ.

Ánh sáng trong cổ họng ngày càng mạnh.

Đôi mắt Tiểu Bạch khóa chặt mục tiêu.

Con Dị quái cũng nhận ra nguy hiểm.

Nó lập tức vung toàn bộ roi thịt.

Hàng chục chiếc roi lao tới.

Tiểu Bạch không né.

Nó gầm lên.

“GRAAAAAAAAAA!!!”

Luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ.

ẦM——!!!

Một tia sáng khủng khiếp bắn ra từ miệng Tiểu Bạch.

Nó xuyên qua không khí.

Những chiếc roi thịt bị đốt cháy ngay lập tức.

Con Dị quái giơ hai tay chắn trước mặt.

Nhưng tia năng lượng đánh thẳng vào cơ thể nó.

ẦM——!!!

Nó bị đẩy lùi.

Chân cày xuống mặt đất.

Nó cố chống lại.

Những chiếc roi cắm xuống đất như những chiếc neo.

RẦM!

RẦM!

Nó vẫn bị đẩy.

Tiểu Bạch tiếp tục dồn năng lượng.

Luồng sáng càng lúc càng mạnh.

Con Dị quái gầm lên.

Nó cố tiến về phía trước.

Nhưng không thể.

Cơ thể khổng lồ bị tia năng lượng đẩy đi.

Hàng chục mét.

Một trăm mét.

Hai trăm mét.

Nó bị cuốn đi xuyên qua những tòa nhà.

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Cuối cùng…

Con Dị quái bị đẩy bay khỏi khu vực.

Một luồng ánh sáng khổng lồ nuốt chửng nó.

Sau đó…

BOOOOOOM!!!

Một vụ nổ kinh thiên động địa vang lên.

Ánh sáng bao phủ cả Vùng đất của cái chết.

Mặt đất rung chuyển.

Những tòa nhà còn sót lại sụp xuống.

Bụi đất cuộn lên như một cơn bão.

Và giữa trung tâm của vụ nổ…

Con Dị quái biến mất.

Chỉ còn một vùng đất cháy đen.

Tiểu Bạch từ từ hạ đầu xuống.

Năng lượng quanh cơ thể nó biến mất.

Đôi cánh đầy thương tích.

Máu chảy dọc theo lớp vảy.

Nó đã thắng.

Nhưng cái giá phải trả…

Là một cơ thể gần như không còn sức chiến đấu.

Tiểu Bạch quay đầu.

Nhìn về phía Nguyệt Dạ.

Cô vẫn nằm đó.

Đôi mắt khép lại.

Máu vẫn còn chảy.

Tiểu Bạch bước đến gần.

Nó cúi đầu xuống.

Mọi thứ chìm vào im lặng.

Chỉ còn tiếng gió thổi qua những tòa nhà đổ nát.

Và ở phía xa…

Một vùng đất khổng lồ vừa bị san phẳng hoàn toàn sau trận chiến.

Cuộc chiến đã kết thúc.

💬 Bình luận (0)