🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.1: Chưa có biên tập nhé!

0 tranh · ⚠️ Báo cáo

Thể loại: Tâm lý, Giật gân, Học đường, Nam x Nam

9ea2ed8e-16e1-447e-bb55-efd78c5d2f86.png

dfdg.gif

CHƯƠNG 1: KHÓA

Tiếng bảng phấn rít lên ken két dưới bàn tay giáo viên, tiếng bước chân nháo nhác ngoài hành lang giờ ra chơi, và cả tiếng thở dài nặng nề của cha cậu mỗi bữa tối, tất cả giống như những mũi kim vô hình liên tục châm chích vào làn da cậu, nó nhạy cảm.

Đó là lý do cậu cần một cái khuôn. Một giới hạn vật lý để định hình lại sự tồn tại của chính mình.

Nơi trú ẩn duy nhất của Hải là căn phòng kho cũ nằm cuối hành lang dãy nhà C bỏ hoang. Căn phòng ẩm mốc, chứa đầy những chiếc bàn ghế gãy nát phủ đầy mạng nhện và bụi bặm. Nơi đây ít ai lui tới, và trong góc tối của nó, Hải có một ngăn tủ cá nhân nhỏ bằng sắt đã rỉ sét. Bên trong chiếc tủ đó giấu một cuộn dây thừng nhỏ thô ráp và một đôi găng tay da đen bóng.

Chiều muộn hôm ấy, sau khi tiếng chuông tan học đã reo từ lâu và ngôi trường chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch, Hải lại tìm đến góc phòng kho. Cậu đóng chặt cửa gỗ cũ kỹ, ngồi xuống chiếc ghế đơn bằng gỗ sồi thô kệch. Cậu chậm rãi lấy đôi găng tay da đen từ trong ngăn tủ, xỏ từng ngón tay vào. Lớp da cừu mềm mại nhưng ôm khít, bó chặt lấy từng đốt ngón tay cậu.

Tiếp theo, Hải cầm lấy cuộn dây thừng. Cậu quấn những vòng dây đầu tiên quanh ngực và bụng, cố định cơ thể mình vào lưng ghế gỗ. Hai tay bọc da đen được đưa ra sau lưng, Hải dùng miệng kéo căng một đầu dây, khéo léo phối hợp để thắt những nút thắt quanh cổ tay. Sợi dây thừng gai thô ráp lún sâu vào lớp áo đồng phục học sinh mỏng, siết chặt lấy bờ vai và ngực cậu.

Hải nhắm mắt lại. Hơi thở cậu trở nên ngắn và nông hơn dưới áp lực của sợi dây. Lồng ngực bị giới hạn, tim đập trầm đục chống lại sự siết chặt của dây thừng. Sự ngột ngạt và bất lực này không mang lại nỗi sợ hãi, ngược lại, nó mang đến cho Hải một sự an toàn tuyệt đối. Cậu cảm thấy mình được định hình trong một cái khuôn cố định, được bao bọc hoàn toàn. Cậu tính toán thời gian trong đầu: cậu có khoảng ba mươi phút trước khi bác bảo vệ đi tuần tra và khóa cửa toàn bộ các dãy nhà. Cậu sẽ tự cởi nút thắt ở tay bằng một chiếc kéo nhỏ đặt sẵn trên bàn học bên cạnh.

Lạch cạch.

Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa phòng kho. Hải giật mình mở mắt, nhịp tim lập tức tăng nhanh đột ngột. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, lê lết của bác bảo vệ già. Đó là tiếng bước chân đều đặn, chắc chắn và vô cùng điềm tĩnh.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng dài rồi mở ra. Ánh hoàng hôn đỏ ối chiếu thẳng vào phòng kho, rọi lên bóng hình cao gầy của Khang.

Khang đứng đó, bộ đồng phục học sinh thẳng thớm không một nếp nhăn, dải băng đỏ mang chữ "Sao Đỏ" nổi bật trên cánh tay trái. Chiếc chìa khóa vạn năng của đội trưởng đội kỷ luật xoay nhẹ trên ngón tay anh. Khang nhìn Hải đang bị trói chặt trên ghế, hai tay đeo găng da đen bị khóa chặt sau lưng. Ánh mắt Khang không hề lộ vẻ bất ngờ hay hoảng hốt. Anh chỉ lặng lẽ khép cửa lại, ngăn cách phòng kho với hành lang bên ngoài.

Hải run rẩy, mồ hôi lạnh rịn ra bên dưới lớp găng tay da bó chặt. Cậu cố gắng giãy giụa nhưng sợi dây thừng chỉ càng siết chặt hơn vào da thịt.

Khang chậm rãi tiến lại gần. Tiếng giày da của anh gõ nhịp trên sàn nhà phủ bụi nghe rõ mồn một. Anh đứng trước mặt Hải, từ trên cao nhìn xuống gương mặt đang tái nhợt của cậu cấp dưới.

"Em tự trói mình khá khéo," Khang lên tiếng, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ. "Nhưng nút thắt này vẫn còn lỏng quá."

Khang cúi người xuống, vòng tay ra sau lưng ghế. Hải nín thở khi cảm nhận được hơi ấm và mùi hương bạc hà thanh mát từ Khang phả vào cổ mình. Bàn tay trần của Khang chạm vào sợi dây thừng gai, tìm đến nút thắt ở cổ tay Hải. Khang không hề tháo nó ra. Ngược lại, anh nắm chặt lấy đầu dây, dùng lực siết mạnh thêm một vòng nữa.

"A..." Hải phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong họng. Ngực cậu bị ép chặt vào thành ghế, đôi găng tay da đen sau lưng bị kéo căng đến mức các ngón tay tê dại. Áp lực tăng lên đột ngột khiến đầu óc Hải ong lên, một cảm giác kích thích lẫn sợ hãi dâng trào trong huyết quản.

Khang buông tay ra, lùi lại một bước. Anh liếc nhìn chiếc kéo nhỏ đang đặt trên chiếc bàn gỗ bên cạnh Hải. Với một cử chỉ dứt khoát, Khang cầm lấy chiếc kéo, đút vào túi quần tây của mình.

"Đến giờ khóa cửa trường rồi," Khang nói, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của Hải. "Tôi sẽ đi kiểm tra dãy nhà B. Khi quay lại, hy vọng em vẫn ngoan ngoãn ở đây."

Khang quay lưng bước đi. Tiếng khóa cửa cạch một tiếng lạnh lùng vang lên từ bên ngoài. Căn phòng kho chìm vào bóng tối khi mặt trời tắt hẳn. Hải bị bỏ lại một mình, bị trói chặt, bất lực hoàn toàn và không còn công cụ để tự giải thoát. Cậu chỉ biết thở dốc trong bóng đêm, cảm nhận lớp da thứ hai và sợi dây thừng đang siết chặt lấy sự sinh tồn của mình.


CHƯƠNG 2: TRÒ CHƠI "CẤM ĐOÁN"

Một tiếng sau sự cố tối hôm đó, Khang quay lại mở cửa giải thoát cho Hải. Anh không báo cáo sự việc với ban giám hiệu, cũng không dùng nó để tống tiền hay ép buộc Hải làm những việc xấu xa. Nhưng sự tự do của Hải đã chính thức khép lại từ khoảnh khắc đó.

Khang tịch thu cuộn dây thừng và đôi găng tay da đen của Hải. Anh cất chúng vào chiếc tủ kính có khóa trong phòng trực của đội kỷ luật, nơi chỉ mình Khang có chìa khóa.

Giờ ra chơi ngày hôm sau, Khang hẹn Hải gặp riêng sau dãy nhà hiệu bộ. Dưới bóng râm của hàng cây bàng, Khang nhìn thẳng vào Hải, đưa ra điều luật đầu tiên bằng một giọng điệu không cho phép thương lượng:

"Từ giờ, em không được tự ý chạm vào găng tay hay dây thừng nữa. Muốn đeo, muốn bị trói, phải có sự cho phép của tôi."

Hải cúi gằm mặt, hai bàn tay trần đan chặt vào nhau. Cậu cảm thấy một sự trống trải khủng khiếp lan tỏa từ mười đầu ngón tay. Lớp da thứ hai bảo vệ cậu đã bị tước đoạt, phơi bày cậu trước sự trần trụi của thế giới. Nhưng cậu không thể phản kháng. Khang nắm giữ bí mật lớn nhất của cậu, và quan trọng hơn, ánh mắt kiểm soát của Khang có một sức mạnh vô hình khiến Hải tê liệt.

Trò chơi thao túng của Khang bắt đầu len lỏi vào cuộc sống học đường của Hải.

Vào buổi chiều thứ Ba, khi lớp của Hải đang trong giờ tự học, Khang bước vào với vai trò Đội trưởng đội sao đỏ đi kiểm tra tác phong. Hải đang cúi đầu viết bài thì nhận ra một bóng đen dừng lại bên cạnh bàn mình. Cậu ngước lên và tim như ngừng đập.

Khang đang đeo đôi găng tay da đen của Hải. Lớp da cừu ôm sát lấy bàn tay thon dài của Khang, bóng bẩy dưới ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ lớp học.

Khang không nói gì, chỉ tiến lại gần sát bên Hải. Trước sự chứng kiến của tất cả bạn học trong lớp, Khang đưa bàn tay đeo găng lên, lướt nhẹ các ngón tay bọc da đen dọc theo quai hàm của Hải. Xúc cảm da cừu mềm mại, mát lạnh nhưng đầy áp lực áp vào làn da nóng ran của Hải. Khang khẽ ngón tay chỉnh lại cổ áo đồng phục bị lệch của Hải, rồi vuốt nhẹ qua má cậu.

"Tác phong học tập của em cần nghiêm túc hơn, nút áo trên cùng phải cài cẩn thận," Khang nói bằng giọng điệu công việc lạnh lùng, nhưng ánh mắt anh nhìn Hải lại chứa đựng một sự cợt nhả đầy ẩn ý.

Hải ngồi bất động trên ghế, toàn thân run rẩy. Cậu cảm thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Sự mâu thuẫn tột cùng giằng xé trong tâm trí cậu: cậu sợ hãi bị bạn bè phát hiện ra hành vi bất thường này, nhưng đồng thời, sự tiếp xúc của lớp găng tay da lên má lại khơi dậy nỗi khao khát xúc giác điên cuồng bên trong cậu. Cậu muốn giật lấy đôi găng tay đó, muốn đeo nó vào, nhưng cậu chỉ có thể bất lực bấu chặt mười ngón tay trần vào mép bàn gỗ thô ráp.

Sự kiểm soát của Khang ngày càng siết chặt qua các lệnh cấm mới:
- Cấm Hải tự ôm lấy bản thân hay khoanh tay khi đối thoại với Khang. Mỗi khi đứng trước mặt Khang, hai tay Hải bắt buộc phải buông thõng xuống hai bên đùi, phơi bày hoàn toàn sự bất lực và không phòng vệ trước anh.
- Khang cấm Hải không được chạm tay trần vào một số đồ vật nhất định tại trường, ví dụ như tay vịn cầu thang dãy nhà hiệu bộ hoặc mặt bàn giáo viên trong phòng trực của sao đỏ nếu không có sự giám sát của Khang. Khang bắt Hải phải chịu đựng sự thiếu hụt xúc giác, khiến đôi tay trần của cậu luôn cảm thấy trống trải và thèm khát cảm giác được bao bọc.

Sự trống vắng quá lớn khiến Hải phát điên. Trong một phút yếu lòng, Hải lén lút đi bộ đến một cửa hàng tiện lợi cách xa trường học, mua một đôi găng tay vải màu xám rẻ tiền. Cậu giấu nó vào túi quần, trốn vào buồng vệ sinh vắng người ở cuối hành lang để đeo thử. Khi lớp vải thô ráp bao bọc lấy bàn tay, Hải khẽ thở phào nhẹ nhõm, tự ôm lấy hai vai mình.

Cạch.

Cửa buồng vệ sinh đột ngột bị đẩy mạnh. Khang bước vào, trên tay vẫn cầm cuốn sổ ghi đầu bài. Ánh mắt Khang quét qua đôi găng tay vải trên tay Hải, ngay lập tức chùng xuống đầy nguy hiểm.

Khang không nói một lời, tiến tới nắm chặt lấy cổ tay Hải. Lực siết mạnh đến mức Hải khẽ nhăn mặt vì đau. Khang dùng tay kia lột phăng đôi găng tay vải xám ra khỏi tay Hải, ném chúng vào bồn rửa tay bằng sứ trắng.

Anh rút chiếc bật lửa zippo trong túi ra, châm lửa vào lớp vải rẻ tiền. Ngọn lửa nhanh chóng liếm trọn đôi găng tay vải, tỏa ra mùi khét lẹt của sợi tổng hợp cháy. Khang nhìn đống tro tàn đen ngòm trôi xuống cống nước, rồi quay sang nhìn Hải bằng ánh mắt lạnh lùng như băng.

"Tôi đã nói gì về việc tự ý tiếp xúc với lớp da thứ hai?" Khang hỏi, giọng nói trầm và thấp. "Em đang tự tiện vi phạm luật chơi của tôi."

Hải cúi đầu, hai bàn tay trần run rẩy dưới vòi nước lạnh. Cậu biết mình đã phạm lỗi, và nỗi sợ hãi về một hình phạt sắp tới bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí cậu.


CHƯƠNG 3: BẤT LỰC VÀ PHỤ THUỘC

Buổi chiều muộn ngày thứ Sáu, sau khi đội bóng rổ của trường kết thúc buổi tập và toàn bộ học sinh đã ra về, phòng dụng cụ thể chất chìm vào một không gian tĩnh mịch và tối tăm. Ánh sáng vàng vọt từ một bóng đèn sợi đốt duy nhất treo trên trần nhà tỏa ra luồng sáng mờ ảo, tạo nên những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo trên những chồng thảm tập và tủ bóng.

Hải đứng đợi trong góc tối của phòng dụng cụ theo đúng lời hẹn của Khang. Cậu mặc chiếc áo thun đồng phục thể dục ẩm ướt mồ hôi, toàn thân run lên không rõ vì cái lạnh của buổi chiều muộn hay vì sự hồi hộp đang dâng cao.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Khang bước vào phòng, khép chặt cánh cửa sắt nặng nề lại sau lưng. Trên tay anh cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ và một cuộn dây thừng nilon màu đen mới toanh.

Khang tiến đến trước mặt Hải. Anh mở chiếc hộp gỗ, lấy đôi găng tay da đen của Hải ra.

"Đưa tay đây," Khang ra lệnh nhẹ nhàng.

Hải ngoan ngoãn đưa hai bàn tay trần đang run rẩy ra phía trước. Khang cầm lấy bàn tay phải của Hải, bắt đầu xỏ đôi găng tay da vào cho cậu. Cử chỉ của Khang rất chậm rãi, tỉ mỉ vuốt ve từng kẽ ngón tay của Hải qua lớp da thuộc mát lạnh. Khi đôi găng tay da ôm khít lấy mười đầu ngón tay, Hải nhắm mắt lại, khẽ phát ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác cô lập xúc giác quen thuộc quay trở lại, mang đến cho cậu sự an tâm nhất thời.

Nhưng sự an tâm đó không kéo dài được lâu.

"Quay lưng lại," Khang ra lệnh tiếp.

Hải lập tức xoay lưng về phía Khang. Ngay sau đó, cậu cảm nhận được sợi dây thừng nilon lạnh lẽo quấn quanh cổ tay đeo găng của mình. Khang kéo mạnh hai tay Hải ra sau lưng, bắt đầu quấn dây thừng quanh bắp tay và cẳng tay của cậu, siết chặt chúng lại với nhau. Khang thực hiện những nút thắt nghiệp vụ vô cùng phức tạp và kỹ thuật. Từng vòng dây nilon siết chặt vào da thịt qua lớp áo thun mỏng, cố định hai cánh tay Hải ra sau lưng một cách tuyệt đối. Hải biết rằng với kiểu trói này, cậu hoàn toàn không có bất kỳ khả năng nào để tự mình nới lỏng hay giải thoát.

Khang đẩy nhẹ vai Hải, bắt cậu ngồi xuống một chiếc ghế băng dài bằng gỗ ở góc phòng dụng cụ. Anh đứng lùi lại, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn Hải từ xa.

Bóng tối của phòng dụng cụ nhanh chóng nuốt chửng lấy căn phòng khi Khang với tay tắt đi bóng đèn sợi đốt duy nhất. Không gian rơi vào sự im lặng và tối tăm tuyệt đối.

Một tiếng trôi qua. Rồi hai tiếng.

Sự cô lập trong bóng tối khiến mọi giác quan của Hải đều đổ dồn vào cơ thể mình. Cậu cảm nhận được đôi găng tay da đen đang bó chặt lấy mười ngón tay bắt đầu có cảm giác tê dại vì thiếu máu lưu thông. Sợi dây thừng nilon lún sâu vào da thịt sau lưng, tạo ra những cơn đau âm ỉ nhưng kích thích. Sự ngột ngạt và bất lực trói buộc cậu vào chiếc ghế gỗ khiến Hải cảm thấy mình như một kẻ tù nhân không lối thoát. Sự khao khát được giải thoát bắt đầu biến chuyển thành một nỗi thèm khát mãnh liệt được Khang chạm vào, được Khang siết chặt hơn nữa để xua đi sự cô độc lạnh lẽo.

Trong bóng tối, Hải nghe thấy tiếng cựa quậy nhẹ nhàng của chính mình và tiếng thở dốc ngày càng dồn dập. Cậu không chịu đựng nổi sự im lặng này nữa.

"Anh Khang..." Hải cất tiếng gọi, giọng cậu run rẩy và khàn đặc. "Anh Khang... có đó không?"

Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng tịch mịch đáp lại.

"Làm ơn... siết chặt thêm đi... hoặc cởi ra cho em..." Hải cầu xin, những giọt nước mắt bất lực bắt đầu lăn dài trên má. "Tay em tê quá... em không chịu nổi nữa..."

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ góc tối. Khang bước lại gần chiếc ghế của Hải. Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ thông gió phía trên cao rọi lên gương mặt điềm tĩnh, không một chút biểu cảm của Khang. Anh cúi xuống, dùng ngón tay nâng cằm Hải lên, bắt cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình.

"Em đang xin tôi sao, Hải?" Khang hỏi bằng giọng thì thầm lạnh lùng. "Em nghĩ em có quyền yêu cầu ở đây à?"

"Em..." Hải nghẹn lời, đôi mắt ướt đẫm nhìn đàn anh.

"Sự tự do của em, sự thắt chặt này, và cả đôi găng tay này nữa... tất cả đều thuộc về tôi," Khang vuốt ve nhẹ đầu ngón tay đeo găng của Hải đang bị khóa chặt sau lưng, rồi đột ngột buông cằm cậu ra. "Hôm nay em tự ý mua găng tay vải. Đây là hình phạt của em. Hãy ngồi yên đó và suy nghĩ đi."

Khang quay lưng bước ra ngoài, để lại Hải một mình trong bóng tối thêm một giờ đồng hồ nữa trước khi quay lại mở trói.

Trong suốt khoảng thời gian đơn độc đó, một sự chuyển hóa tâm lý sâu sắc đã diễn ra trong lòng Hải. Nỗi tủi nhục khi phải quỳ lụy, van xin và sự thỏa mãn kỳ lạ khi hoàn toàn bất lực dưới tay Khang đã hòa quyện vào làm một. Hải nhận ra mình không còn muốn tự chủ động trói buộc mình nữa. Cậu khao khát cảm giác được Khang trói, khao khát cái cảm giác phục tùng tuyệt đối này, vì chỉ khi nằm gọn trong lòng bàn tay kiểm soát của Khang, cậu mới tìm thấy sự an toàn tối thượng mà cậu tìm kiếm bấy lâu.


CHƯƠNG 4: SỰ LEO THANG CỦA NHỮNG LỆNH CẤM

Những ngày tiếp theo, Khang bắt đầu đẩy trò chơi kiểm soát lên một nấc thang mới, tàn nhẫn và gắt gao hơn. Anh không chỉ giới hạn những buổi trốn tránh trong phòng kho cũ, mà bắt đầu tước đoạt quyền sở hữu cảm giác trong đời sống sinh hoạt hằng ngày của Hải, biến thế giới của cậu thành một chuỗi những sự kiềm chế ngột ngạt.

Đầu tiên là lệnh cấm đối với trang phục. Khang gọi Hải vào phòng trực sao đỏ sau giờ học và buông lời lạnh lùng:

"Từ nay, khi ở nhà, em không được phép đi tất. Và ngoài giờ học trên lớp, em không được mặc áo dài tay."

Đối với một người có nội tâm khép kín và luôn tìm kiếm sự bao bọc như Hải, đây là một hình phạt tinh thần khủng khiếp. Làn da trần ở bàn chân và hai cánh tay buộc phải tiếp xúc trực tiếp với không khí bên ngoài. Sự mát lạnh của gió, sự thô ráp của sàn nhà và cảm giác "lộ liễu", trống trải mà cậu ghét nhất giờ đây bao vây lấy cậu suốt cả ngày. Mỗi khi ở nhà, Hải phải chịu đựng sự trần trụi lạnh lẽo của cơ thể mình, mười ngón chân miết xuống nền nhà trống trải, đầu óc liên tục bị hà-nh hạ bởi cảm giác thèm khát sự che chở của lớp vải hay da thuộc.

Lệnh cấm thứ hai mang tên "Chiếc khóa vô hình".

Mỗi buổi sáng trước khi tiếng trống trường báo hiệu giờ vào lớp vang lên, Hải bắt buộc phải đến phòng hội học sinh. Khang đứng đợi sẵn ở đó, trong bộ đồng phục nghiêm chỉnh. Anh bảo Hải đưa hai tay ra. Khang rút trong ngăn kéo một cuộn chỉ đỏ mảnh. Anh cẩn thận quấn một vòng chỉ đỏ quanh cổ tay trái của Hải, thắt một nút thắt kỹ thuật nhỏ xíu nằm sát vào da thịt cậu.

"Nếu sợi chỉ này đứt, hoặc chỉ cần có dấu hiệu bị kéo căng ra do em tự ý co kéo," Khang nhìn thẳng vào mắt Hải, ngón tay bọc da đen miết nhẹ lên sợi chỉ đỏ, "em sẽ mất quyền được chạm vào găng tay hay dây thừng dưới bất kỳ hình thức nào trong suốt một tháng."

Sợi chỉ đỏ mỏng manh trở thành một gông cùm tinh thần nặng nề. Trong suốt các tiết học trên lớp, Hải bị đẩy vào trạng thái căng thẳng tột độ. Cậu bắt buộc phải giữ hai bàn tay trần hoàn toàn bất động trên mặt bàn học. Cậu không được phép nắm chặt tay, không được đút hai tay vào túi quần đồng phục để tìm kiếm cảm giác ấm áp, và tuyệt đối không được khoanh tay tự ôm lấy ngực mình.

Cả buổi học, Hải chỉ biết cúi đầu nhìn chằm chằm vào sợi chỉ đỏ mảnh dẻ quấn quanh cổ tay. Sợi chỉ như đang thiêu đốt da thịt cậu, liên tục nhắc nhở cậu về sự hiện diện của Khang. Cậu vừa sợ hãi làm đứt sợi chỉ vì lỡ vận động mạnh, vừa bị hà-nh hạ điên cuồng bởi cơn thèm khát cảm giác bó chặt của lớp da thuộc. Đôi bàn tay trần để trên bàn của Hải run lên bần bật, các đầu ngón tay co rút đầy bất lực.

Đôi lúc, Khang cầm cuốn sổ sao đỏ đi ngang qua cửa lớp của Hải. Anh không vào lớp, chỉ đứng ngoài hành lang lướt ánh mắt sắc bén qua ô cửa kính nhìn vào. Chỉ cần một ánh mắt giao nhau thoáng qua đó cũng đủ khiến Hải giật mình gồng mình giữ nguyên tư thế bất động, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lưng áo. Cậu hoàn toàn bị khóa chặt trong chiếc lồng vô hình do Khang dựng lên.


CHƯƠNG 5: ĐỈNH ĐIỂM CỦA SỰ KHỦNG HOẢNG

Sự ức chế xúc giác tích tụ ngày qua ngày giống như một quả bong bóng được bơm căng hết cỡ, chỉ chờ một mồi lửa để nổ tung. Và Khang chính là người chủ động châm ngòi cho sự sụp đổ đó.

Suốt một tuần tiếp theo, Khang hoàn toàn ngó lơ Hải.

Khi đi tuần tra, anh bước qua Hải như thể cậu là một kẻ vô hình. Khang không gọi cậu đến phòng hội học sinh buổi sáng, không buộc chỉ đỏ, cũng không cho phép Hải bén mảng đến phòng kho cũ dãy nhà C. Sự thiếu thốn cảm giác bị giới hạn cơ thể đột ngột bị cắt đứt hoàn toàn khiến Hải rơi vào trạng thái bấn loạn. Đêm nào cậu cũng mất ngủ, nằm trằn trọc trên giường với hai bàn tay trống rỗng co quắp. Tinh thần Hải dần suy sụp, đầu óc quay cuồng trong sự trống trải lỏng lẻo đến mức nghẹt thở. Cậu cần áp lực, cần sự siết chặt của sợi dây để định hình lại hệ thần kinh đang hỗn loạn của mình.

Vào chiều thứ Năm, sự ức chế lên đến điểm cực hạn. Không thể chịu đựng thêm được nữa, Hải trốn vào nhà vệ sinh nam vắng vẻ ở cuối dãy hành lang khu nhà C bỏ hoang.

Hai tay run rẩy, Hải vội vã tháo hai sợi dây giày thể thao màu đen của mình ra. Cậu ngồi sụp xuống sàn nhà vệ sinh lạnh ngắt, cố gắng dùng những sợi dây giày mỏng manh tự quấn chặt quanh hai cổ tay của mình, cố định chúng lại với nhau. Cậu ghì chặt hai tay vào ngực, cố tìm kiếm chút cảm giác bó chặt giả tạo để làm dịu đi cơn thèm khát đang cào xé tâm trí.

Rầm!

Cửa buồng vệ sinh bị đẩy mạnh đập vào vách ngăn.

Khang đứng ở ngưỡng cửa. Khuôn mặt anh hoàn toàn lạnh lùng, đôi mắt tối sầm lại khi nhìn thấy Hải đang quỳ dưới sàn với đống dây giày xộc xệch quấn quanh cổ tay trần.

Hải giật nảy mình, đôi mắt trợn tròn đầy sợ hãi. Cậu vội vàng giấu hai tay ra sau lưng nhưng đã quá muộn.

Khang không hề tức giận. Anh chỉ khẽ lắc đầu, nở một nụ cười thất vọng đầy tàn nhẫn. Anh bước tới, quỳ một chân xuống trước mặt Hải. Khang đưa tay ra sau lưng Hải, nắm lấy cổ tay cậu kéo mạnh ra phía trước. Bàn tay trần của Khang tìm đến sợi chỉ đỏ vốn đã sờn cũ vẫn đeo trên cổ tay Hải suốt một tuần qua mà cậu không dám tự tháo. Khang thẳng tay giật đứt sợi chỉ đỏ phát ra một tiếng tách nhỏ lạnh lùng.

"Em phạm luật rồi, Hải," Khang nói, giọng điệu trầm buồn nhưng chứa đựng một sự tước đoạt tột cùng. "Em tự ý dùng thứ khác để chơi, nghĩa là em không cần tôi nữa."

"Không... không phải thế..." Hải lắc đầu điên cuồng, nước mắt trào ra. "Anh Khang, làm ơn... em cần..."

"Em không cần," Khang ngắt lời bằng giọng lạnh tanh.

Khang giật phăng đống dây giày ra khỏi tay Hải. Anh bắt Hải cởi bỏ hoàn toàn đôi giày thể thao đang đi, tịch thu cả hai sợi dây giày cũ.

"Từ ngày mai, em sẽ đi học bằng giày không có dây. Và tôi sẽ không bao giờ hẹn gặp em ở phòng kho nữa," Khang đứng dậy, phủi bụi trên quần đồng phục. "Tôi trả lại cho em sự tự do hoàn toàn."

Sự trừng phạt bằng cách ly bắt đầu. Những ngày sau đó, Hải phải đi học với đôi giày lỏng lẻo không dây, mỗi bước đi là một cảm giác tuột dốc và không vững chãi. Khang hoàn toàn cắt đứt mọi mối liên hệ. Không còn găng tay da đen, không còn dây thừng, không còn những buổi phạt siết chặt cơ thể.

Hải bị ném trả lại cuộc sống "tự do" tuyệt đối của một học sinh bình thường. Nhưng đối với Hải, thứ tự do lỏng lẻo, trống rỗng và không giới hạn này lại là địa ngục tàn nhẫn nhất. Cơ thể cậu như trôi nổi vô định trong không trung, không có ranh giới, không có điểm tựa. Sự trống vắng ở đôi bàn tay và cơ thể khiến tinh thần Hải hoàn toàn khủng hoảng, cậu nhận ra rằng việc bị bỏ mặc, không bị kiểm soát mới chính là cực hình đau đớn nhất hủy hoại cậu từ bên trong.


CHƯƠNG 6: LUẬT CHƠI MỚI

Sau một tuần sống trong sự cô lập và tự do lỏng lẻo đến điên cuồng, Hải hoàn toàn đầu hàng. Cậu không thể tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng cào xé mỗi đêm.

Vào một buổi chiều muộn khi hoàng hôn tắt hẳn, Hải chủ động tìm đến phòng trực sao đỏ của Khang. Khi cửa phòng vừa khép lại, Hải lập tức quỳ sụp xuống sàn nhà trước mặt đàn anh. Cậu cúi rạp đầu, hai bàn tay trần trống trải đặt phục tùng sát đất.

"Anh Khang... em xin lỗi..." Giọng Hải nghẹn ngào, run rẩy trong tiếng khóc. "Em sai rồi. Làm ơn... xin anh phạt em... đừng bỏ mặc em nữa..."

Khang ngồi trên ghế da, từ trên cao nhìn xuống cậu cấp dưới đang quỳ phục dưới chân mình. Ánh mắt Khang hiện lên vẻ thỏa mãn của một kẻ đi săn đã hoàn thành cái bẫy hoàn hảo. Anh cúi xuống, nâng đầu Hải lên, nhìn vào gương mặt đẫm nước mắt và đầy sự khuất phục của cậu.

"Em muốn bị trói lại đến thế sao?" Khang thì thầm.

"Vâng... làm ơn..." Hải khẩn khoản, đôi bàn tay trần run rẩy cấu chặt lấy gấu quần đồng phục của Khang như cầu cứu.

"Được thôi," Khang đứng dậy, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đanh thép. "Nhưng luật chơi từ nay sẽ do tôi thiết lập lại. Và em sẽ phải chấp nhận nó vĩnh viễn."

Khang dẫn Hải trở lại phòng kho cũ ở dãy nhà C. Căn phòng tối tăm ẩm mốc lúc này dường như lại là nơi an toàn nhất đối với Hải.

Khang bắt Hải ngồi lên chiếc ghế gỗ sồi cũ. Lần này, anh mở chiếc hộp gỗ trên bàn, nhưng không lấy ra đôi găng tay da cũ của Hải. Thay vào đó là một đôi găng tay da đen mới toanh, lớp da dày và cứng cáp hơn nhiều, đặc biệt ở phần cổ tay có gắn hai chiếc khóa chốt kim loại nhỏ sáng loáng.

Khang tự tay mang găng tay mới vào cho Hải. Lớp da dày ôm chặt cứng lấy mười ngón tay cậu, cô lập hoàn toàn xúc giác của cậu với bên ngoài. Sau đó, Khang xoay chìa khóa, khóa chặt hai chốt kim loại ở cổ tay Hải lại. Chiếc chìa khóa duy nhất được Khang đút vào túi quần. Hải biết mình vĩnh viễn không thể tự tháo đôi găng tay này ra được nữa nếu không có Khang.

Chưa dừng lại ở đó, Khang không dùng dây thừng nilon nữa. Anh lôi từ trong hộp ra một sợi xích sắt nhỏ, mát lạnh. Khang kéo quặt hai tay đeo găng khóa chốt của Hải ra sau lưng ghế, dùng xích sắt quấn nhiều vòng quanh cổ tay và thành ghế, khóa chốt xích lại bằng một chiếc ổ khóa kim loại nhỏ. Tiếng xích sắt va chạm vào nhau loảng xoảng lạnh lẽo vang lên trong không gian phòng kho tối tăm.

Khang cúi xuống bên tai Hải, phả hơi thở ấm nóng vào làn da đang run rẩy của cậu:

"Điều luật cuối cùng của luật chơi mới: Từ bây giờ, em không chỉ bị cấm tự ý chơi. Em bị cấm cả quyền được cầu xin tôi. Khi nào tôi muốn, em mới được trói. Khi nào tôi muốn, em mới được tháo. Sự tồn tại của em ở đây hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của tôi. Rõ chưa?"

Hải nhắm nghiền mắt, cảm nhận sức nặng của xích sắt lún sâu vào vai và sự bó chặt tuyệt đối của đôi găng da khóa chốt. Cậu khẽ gật đầu, chấp nhận giao nộp toàn bộ quyền tự quyết cơ thể và ý chí của mình cho Khang.

Khang mỉm cười nhẹ. Anh thong thả tra chìa mở khóa xích và chốt găng da cho Hải, cất mọi thứ vào hộp. Trật tự đã được thiết lập lại. Buổi tối hôm đó, Hải bước ra khỏi phòng kho, hai bàn tay tuy trống không nhưng tâm trí cậu đã được sợi dây vô hình của Khang xỏ chặt. Cậu chính thức bước vào vòng kiểm soát toàn diện.


CHƯƠNG 7: NHỮNG ĐIỀU LUẬT KHẮC NGHIỆT TRONG VÒNG KIỂM SOÁT

Sự phụ thuộc vĩnh viễn của Hải không chỉ giới hạn trong phòng kho cũ nữa. Khang bắt đầu giăng ra một mạng lưới "mật mã hành vi" tinh vi, len lỏi vào từng ngóc ngách nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày của Hải khi ở nhà, tước đoạt đi sự tự do tối thiểu của đôi bàn tay cậu.

Khang đưa ra ba lệnh cấm mới cực kỳ khắc nghiệt:

Thứ nhất là Lệnh cấm cầm nắm tự do. Khi ăn cơm cùng gia đình (chỉ có Hải và cha cậu), Hải bị cấm chạm tay trần vào bất kỳ vật dụng kim loại hay đồ thủy tinh nào có bề mặt mát lạnh. Cậu không được cầm thìa inox, không được tự rót nước vào ly thủy tinh đá lạnh. Vật duy nhất cậu được phép tiếp xúc là một đôi đũa tre trơn nhẵn, thô sơ. Khang muốn triệt tiêu mọi cảm giác xúc giác mát lạnh, trơn láng vốn dễ gợi nhớ đến bề mặt đôi găng tay da thuộc, ép đôi tay Hải luôn trong trạng thái thèm khát và trống trải.

Thứ hai là Lệnh cấm che giấu. Khi ngủ, Hải cấm tuyệt đối việc giấu hai bàn tay dưới gối hoặc cuộn tròn các ngón tay vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút ấm áp. Hai bàn tay cậu bắt buộc phải duỗi thẳng trên mặt chăn, phơi bày hoàn toàn trước không khí lạnh lẽo của căn phòng. Để giám sát, Khang yêu cầu Hải phải dùng điện thoại chụp ảnh lại vị trí giường ngủ của mình mỗi sáng sớm ngay khi vừa thức dậy, gửi qua cho anh kiểm tra nếp chăn xem có bất kỳ sự xô lệch hay dấu vết giấu tay nào không.

Thứ ba là Sự chiếm đoạt xúc giác. Khang bắt Hải mỗi tối trước khi đi ngủ phải ngâm hai bàn tay vào một tô nước ấm pha muối loãng trong vòng mười lăm phút. Nước muối ấm làm lớp da tay của Hải trở nên mềm hơn, mỏng và nhạy cảm hơn bình thường. Điều này đồng nghĩa với việc vào ban ngày, mỗi khi Hải va chạm tay trần vào những bề mặt thô ráp như trang giấy thi, mặt bàn gỗ cũ hay tay vịn cầu thang, hệ thần kinh của cậu sẽ cảm nhận một sự kích thích đau rát và khó chịu nhẹ. Sự "trừng phạt" âm ỉ này buộc Hải phải thèm khát sự bao bọc êm ái, mát lạnh của đôi găng tay da hơn bao giờ hết.

Bên cạnh những lệnh cấm ở nhà, Khang còn thích chơi trò "Công khai trong im lặng" ở trường học để thử thách giới hạn chịu đựng của Hải trước đám đông.

Trong buổi lễ chào cờ toàn trường vào sáng thứ Hai dưới sân trường đầy nắng. Khang đeo dải băng đỏ sao đỏ, thong thả đi tuần tra dọc theo các hàng ghế của các lớp học sinh. Khi đi ngang qua lớp của Hải, Khang cố tình đứng lại rất lâu ngay phía sau lưng ghế gỗ của cậu.

Khang không hề chạm vào Hải. Anh chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn xuống đỉnh đầu cậu. Rồi rất khẽ khàng, Khang dùng hai ngón tay đeo găng da đen của mình nhịp nhẹ hai nhịp lên bờ vai gầy đang căng cứng của Hải.

Cạch. Cạch.

Tiếng da thuộc cọ xát nhẹ và áp lực mơ hồ trên vai khiến Hải ngồi cứng đờ người trên ghế. Hai bàn tay cậu đặt thẳng trên đùi, các ngón tay bấu chặt vào lớp vải quần đồng phục theo đúng quy định. Mồ hôi lạnh vã ra dọc sống lưng Hải dưới ánh nắng chói chang. Cậu biết rất rõ đôi găng tay da đen của mình đang nằm gọn trong túi áo vest đồng phục của Khang, chỉ cách cậu vài mươi xăng-ti-mét. Nhưng cậu không có quyền đòi hỏi, thậm chí cấm không được quay đầu lại nhìn. Cậu chỉ có thể nuốt nước bọt, chịu đựng sự hà-nh hạ ngọt ngào của nỗi thèm khát xúc giác và bóng hình của Khang đang bao phủ sau lưng.


CHƯƠNG 8: BẢN GIAO ƯỚC BẰNG SỰ IM LẶNG

Để tăng thêm sự phục tùng tuyệt đối của Hải, Khang đã ban cho cậu một vật thế thân đặc biệt.

Đó là một mảnh da vụn nhỏ, được cắt ra từ chính chiếc găng tay da đen cũ của Hải. Khang tự tay khâu kín miếng da này bên trong lớp lót của chiếc phù hiệu trường trên ngực áo đồng phục của Hải.

"Mỗi khi em thấy bàn tay mình trống rỗng đến mức muốn phát điên," Khang kề sát tai Hải thì thầm, "em chỉ được phép dùng ngón tay ấn vào vị trí chiếc phù hiệu này. Nhưng nhớ kỹ, chỉ được ấn qua lớp vải, cấm không được rạch lớp lót để chạm trực tiếp vào miếng da."

Hải coi chiếc phù hiệu ngực áo như một thứ bùa hộ mệnh độc hại. Những lúc đứng trước áp lực của những bài kiểm tra căng thẳng, hay khi bị thầy cô giáo gọi lên bảng chất vấn, Hải lại vô thức đưa tay lên ngực áo, nhấn thật mạnh vào vị trí chiếc phù hiệu. Cảm giác cộm lên từ mảnh da giấu kín dưới lớp vải vừa mang lại cho cậu một sự an ủi kỳ lạ, vừa là lời nhắc nhở tàn nhẫn và kiêu hãnh rằng mọi cảm giác xúc giác và ý chí của cậu đều đang bị xỏ dây dắt đi bởi Đội trưởng sao đỏ.

Song song đó, Khang bắt đầu áp dụng chiến thuật "ban phát nhỏ giọt" đầy tra tấn.

Anh không trói Hải nữa, cũng không cho cậu đeo găng trong các buổi gặp muộn ở phòng kho cũ dãy nhà C. Thay vào đó, Khang bắt Hải phải ngồi im trên chiếc ghế đối diện, hai bàn tay trống rỗng đặt trên gối, chăm chú nhìn Khang tự tay lau chùi và bôi dầu dưỡng cho đôi găng tay da đen mới có khóa chốt của Hải.

Mùi dầu dưỡng da thuộc đặc trưng, nồng đượm và ngột ngạt khuếch tán trong không gian hẹp của phòng kho cũ. Hải nhìn chằm chằm vào đôi găng đang bóng bẩy lên dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Các ngón tay trần của Hải co rúm lại, lòng bàn tay ngứa ngáy vì thèm khát cảm giác được đeo nó vào và bị xích sắt siết chặt. Nhưng Khang chỉ thong thả lau sạch từng ngón tay da, rồi chậm rãi xếp đôi găng vào hộp gỗ, khóa nắp lại ngay trước mắt Hải đầy bất lực.

Khang nhìn Hải, khẽ gõ ngón tay lên nắp hộp:

"Sắp đến kỳ thi học kỳ rồi. Nếu em tụt một hạng trong danh sách của lớp, đôi găng này sẽ bị cắt làm đôi. Em biết tôi nói là làm."


CHƯƠNG 9: ĐÊM TRƯỚC SỰ KIỆN LỚN

Lời đe dọa của Khang đẩy Hải vào một cơn cuồng loạn học tập. Hải lao vào ôn thi như thiêu thân, thức trắng đêm bên bàn học. Cậu học không phải vì thành tích, cũng không phải vì kỳ vọng của gia đình, mà chỉ vì một nỗi sợ hãi tột cùng trước nguy cơ "phần thưởng" duy nhất của mình, đôi găng tay da đen, bị Khang phá hủy.

Do tác động của việc ngâm nước muối ấm mỗi tối, đôi bàn tay trần không được bao bọc của Hải trở nên nhạy cảm đến mức run rẩy mỗi khi cậu cầm bút viết bài. Lớp da mỏng ở các đầu ngón tay ma sát với thân bút tạo ra những cơn đau rát nhẹ, kích thích hệ thần kinh của cậu đến mức căng thẳng. Những lệnh cấm của Khang bao vây lấy cậu từ nhà đến trường, biến mọi hành động tự nhiên nhất trở thành một ma trận đầy cạm bẫy mà chỉ cần sơ sẩy là sợi chỉ đỏ vô hình sẽ đứt tung.

Đêm trước ngày thi học kỳ quyết định, mưa giông đổ xuống ngôi trường. Tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm xám xịt. Đúng 9 giờ tối, Hải nhận được tin nhắn ngắn gọn từ Khang: Đến phòng lưu trữ tài liệu cũ của thư viện.

Phòng tài liệu cũ nằm ở tầng hầm của thư viện trường, một góc khuất biệt lập, tối tăm và không có ánh đèn. Hải bước xuống những bậc thang ẩm ướt, toàn thân rệu rã, mệt mỏi rã rời vì thiếu ngủ và áp lực tâm lý kéo dài suốt nhiều tuần. Đầu óc cậu trống rỗng, hai bàn tay trần buông thõng run lên bần bật trong không khí lạnh lẽo của hầm tối.

Cánh cửa gỗ nặng nề hé mở. Hải bước vào và cánh cửa lập tức được khép chặt lại từ phía sau.

Không gian tối tăm không một tia sáng. Trong sự im lặng ngột ngạt chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã phía trên cao, Hải không cần một lời nhắc nhở nào của Khang. Cậu tự nguyện quỳ sụp xuống sàn nhà bê tông lạnh ngắt, đưa hai cánh tay trần ra phía sau lưng, đầu cúi thấp chờ đợi sự phán xét.

Tiếng bước chân thong thả nhưng nặng nề vang lên từ phía bóng tối sâu thẳm của căn phòng lưu trữ. Khang bước ra, bóng hình anh mờ ảo dưới ánh chớp sáng lên từ cửa thông gió nhỏ trên cao.

Lần này, trên tay Khang không chỉ mang theo chiếc hộp gỗ đựng găng tay da khóa chốt. Dưới ánh sáng chớp loé qua khe cửa, Hải nhìn thấy trên tay kia của Khang là một cuộn dây thừng bện bằng sợi đay thô ráp, dày và nặng hơn tất cả những loại dây thừng gai hay nilon trước đây cậu từng thấy.

Mùi da thuộc nồng nặc và mùi xơ đay thô ráp tỏa ra trong không khí ẩm ướt. Tiếng bước chân của Khang dừng lại ngay sát sau lưng Hải. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai cậu dưới bóng tối bao trùm.

LỚP DA THỨ HAI (PHẦN 2)

Thể loại: Tâm lý, Giật gân, Học đường, Nam x Nam (Tuyệt đối không có nhân vật nữ).


CHƯƠNG 10: RẠN NỨT TRONG BÓNG TỐI VÀ BÀI KIỂM TRA TỐI THƯỢNG

Tiếng cuộn dây thừng đay thô ráp rơi bịch xuống nền xi măng ẩm ướt của phòng lưu trữ tài liệu cũ, âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tối tăm, ngột ngạt. Khang không vội vàng. Anh quỳ một chân sau lưng Hải, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ bóng bẩy.

Mùi da cừu thuộc đặc trưng và mùi sáp dưỡng tỏa ra, ngay lập tức phủ lên hệ thần kinh đang căng thẳng của Hải. Khang nâng từng bàn tay run rẩy của Hải lên, tự tay xỏ đôi găng tay da đen dày dặn vào cho cậu. Từng ngón tay bọc da ấm nóng được Khang miết nhẹ, trước khi anh lạnh lùng xoay chìa khóa, khóa chặt hai chốt kim loại nhỏ ở cổ tay Hải lại. Tiếng khóa cạch nhỏ bé nhưng mang sức nặng định đoạt tuyệt đối.

Nhưng lần này, Khang không ấn Hải ngồi xuống ghế. Anh bắt cậu đứng thẳng dậy.

Hải đứng run rẩy trong bóng tối. Cậu cảm thấy hai cánh tay đeo găng khóa chốt của mình bị kéo quặt ra sau lưng. Sợi dây thừng đay thô ráp, dày và nặng nề quấn nhiều vòng quanh hai cổ tay của cậu, siết chặt bằng một nút thắt nghiệt ngã. Đầu dây thừng còn lại được Khang kéo dài lên phía trên, vòng qua bờ vai, quấn một vòng lỏng lẻo quanh cổ Hải thành một chiếc thòng lọng đơn giản.

"Hôm nay không có ghế," giọng Khang trầm và khàn thì thầm bên tai Hải, hơi thở bạc hà của anh lướt qua làn da cổ nhạy cảm của cậu. "Em phải tự giữ thăng bằng bằng hai chân của mình. Sợi dây đay này được nối từ cổ tay ra sau lưng vòng lên cổ em. Nếu em đứng không vững, hoặc nếu em khuỵu gối xuống, trọng lượng của hai tay trĩu xuống phía sau sẽ kéo căng sợi dây, và chiếc thòng lọng quanh cổ em sẽ tự động siết chặt lại. Nhớ kỹ, cấm không được khuỵu gối."

Hải nín thở. Một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng cậu.

Khang buông tay ra. Tiếng bước chân thong thả của anh xa dần, rồi tiếng cửa gỗ nặng nề khép lại, khóa chặt từ bên ngoài. Căn phòng lưu trữ chìm vào bóng tối tịch mịch và lạnh lẽo.

Hai tiếng đồng hồ tiếp theo là một cuộc tra tấn thể xác lẫn tinh thần tàn nhẫn nhất mà Hải từng trải qua. Đứng im trong bóng tối hoàn toàn, Hải phải dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi chân của mình. Bắp đùi cậu căng cứng, các cơ khớp mỏi nhừ và run rẩy sau những đêm dài thiếu ngủ vì ôn thi. Chỉ cần cậu lảo đảo hoặc có xu hướng khuỵu gối vì kiệt sức, sợi dây đay thô ráp thô bạo quanh cổ sẽ lập tức căng ra, lún sâu vào da cổ khiến cậu nghẹt thở.

Hải phải rướn cổ lên, giữ thẳng lưng, cố gắng gượng bằng tất cả ý chí còn sót lại. Đôi găng tay da dày còm khóa chặt mười ngón tay đã bắt đầu tê liệt hoàn toàn, không còn cảm giác. Sự ngột ngạt của lớp da thuộc bao bọc mười đầu ngón tay đối lập gay gắt với sự đau rát, chông chênh của tư thế đứng thăng bằng. Giữa bóng tối dày đặc, nhịp thở của Hải dồn dập, đứt quãng. Cậu chạm tới đỉnh điểm của sự kích thích xúc giác khi cảm nhận rõ ràng ranh giới mong manh giữa sự an toàn của lớp găng da và sự ngột ngạt chết người của sợi dây đay quanh cổ. Sự sợ hãi và khoái cảm phục tùng đan xen, thiêu đốt tâm trí cậu.

Khi tiếng khóa cửa lách cách vang lên, Hải tưởng như mình sắp đổ sụp xuống.

Cửa mở, nhưng không có ánh đèn nào được thắp lên. Khang bước vào từ bóng tối, tiếng giày da gõ nhẹ. Anh tiến lại gần, đứng sát bên Hải đến mức cậu ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh. Khang không hề tháo dây hay mở khóa chốt găng tay. Anh chỉ vươn tay ra, dùng ngón tay trần khẽ lướt dọc theo sợi dây thừng đay đang hằn đỏ trên làn da cổ đẫm mồ hôi của Hải.

"Em đứng vững lắm," Khang thì thầm, giọng nói mang theo một sự tán thưởng lạnh lùng. "Nhưng ngày mai là ngày thi học kỳ. Tay em sẽ phải cầm bút viết liên tục trong ba tiếng đồng hồ. Liệu đôi bàn tay này, sau khi được tôi tháo ra, có còn nghe lời em để làm bài không? Hay nó chỉ muốn quay lại chiếc găng khóa chốt này?"

Hải không thể trả lời, cổ họng cậu khô khốc. Cậu chỉ biết run rẩy gật đầu trong bóng tối, đón nhận câu hỏi như một lời nguyền rủa ngọt ngào gieo vào tâm trí.


CHƯƠNG 11: MA TRẬN TRONG PHÒNG THI

Sáng hôm sau, phòng thi số 4 chìm vào không khí căng thẳng của buổi thi học kỳ quyết định. Tiếng quạt trần quay vù vù đều đặn và tiếng ngòi bút chạy sột soạt trên giấy làm tăng thêm vẻ ngột ngạt.

Hải ngồi ở bàn thứ ba cạnh cửa sổ. Hai bàn tay cậu hoàn toàn trần trụi, nhưng hệ thần kinh của cậu lại đang chịu đựng một cơn dư chấn xúc giác dữ dội từ đêm hôm trước. Cảm giác siết chặt đến tê dại của đôi găng da chốt khóa và vết hằn thô ráp của sợi dây đay quanh cổ vẫn in đậm mồn một lên da thịt cậu.

Mười đầu ngón tay của Hải mất đi độ nhạy cảm thông thường, trở nên tê rần và run rẩy khi cầm cây bút bi vỏ nhựa trơn tuột. Da tay cậu, vốn đã bị làm cho mềm yếu và mỏng đi do ngâm nước muối ấm mỗi tối, nay ma sát với thân bút cứng tạo ra một cảm giác đau rát nhẹ nhưng liên tục kích thích não bộ. Lòng bàn tay Hải vã mồ hôi lạnh liên tục, ẩm ướt đến mức làm nhòe một góc tờ giấy nháp đặt bên cạnh. Cậu thèm khát đến phát điên cảm giác được bao bọc mát lạnh của lớp da thuộc để xoa dịu đi cơn đau rát trần trụi này.

Giữa lúc đầu óc Hải đang quay cuồng đấu tranh giữa những con số và cơn đói khát xúc giác, một bóng người dừng lại bên ngoài hành lang, ngay sát cửa sổ lớp học.

Khang đứng đó. Trong bộ đồng phục sao đỏ nghiêm chỉnh, cuốn sổ kỷ luật kẹp bên hông. Anh không đi tuần tra tiếp mà đứng im ở cửa sổ rất lâu, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén xuyên qua lớp kính nhìn thẳng vào Hải. Khang không hề liếc nhìn tờ đề thi hay bài làm của Hải. Ánh mắt anh chỉ khóa chặt vào đôi bàn tay đang run rẩy, ẩm ướt mồ hôi của cậu dưới bàn học.

Hải cảm nhận được ánh mắt đó. Nhịp tim cậu đập dồn dập.

Khi cơn đau rát và sự tê dại ở các ngón tay lên đến đỉnh điểm, Hải vô thức định buông bút, đưa hai tay vào nhau để xoa nhẹ nhằm tìm kiếm chút cảm giác ấm áp và bao bọc giả tạo. Nhưng ngay khi cậu vừa khẽ dịch chuyển ngón tay, ánh mắt của Khang ngoài cửa sổ lập tức chùng xuống, lạnh lẽo và sắc nhọn như một hàng rào gai kẽm dựng lên chắn trước mặt Hải.

Không được tự ý tìm kiếm cảm giác.

Lệnh cấm vô hình của Khang đè nặng lên tâm trí Hải. Cậu hiểu rất rõ hậu quả nếu làm đứt sợi chỉ đỏ tinh thần giữa hai người. Hải cắn chặt môi đến mức rỉ máu, dùng toàn bộ lý trí còn sót lại để ép mười ngón tay đang run rẩy của mình bấu chặt lấy thân bút nhựa trơn tuột. Cậu điên cuồng viết, phớt lờ cơn đau rát và sự trống trải đang cào xé đôi tay trần, chỉ để giữ bằng được thứ hạng học tập, sợi dây sinh mệnh bảo vệ đôi găng tay da của cậu khỏi bị cắt làm đôi.


CHƯƠNG 12: ĐIỀU LUẬT THỨ TƯ - SỰ TƯỚC ĐOẠT TÊN GỌI

Một tuần sau, kết quả kỳ thi học kỳ được niêm yết công khai trên bảng tin lớn giữa sân trường. Hải chen qua đám đông học sinh đứng nghẹt thở trước bảng tin. Mắt cậu nhanh chóng quét qua danh sách và dừng lại ở dòng thứ hai. Cậu đã giữ vững vị trí thứ hai trong lớp, không bị tụt hạng.

Một sự nhẹ nhõm vỡ òa xâm chiếm lồng ngực Hải. Nhưng ngay sau đó, một nỗi thèm khát điên cuồng trào dâng. Cậu vội vã chạy băng qua sân trường đầy nắng, hướng thẳng về phía căn phòng kho cũ bỏ hoang dãy nhà C. Cậu cần phần thưởng của mình. Cậu cần cảm giác bị giới hạn để bù đắp cho chuỗi ngày bị căng thẳng và trống trải tột cùng.

Cửa phòng kho cũ không khóa. Hải đẩy cửa bước vào.

Khang đã đợi sẵn ở đó, ngồi ung dung trên chiếc ghế đơn gỗ sồi cũ. Trên chiếc bàn gỗ trước mặt anh là chiếc hộp gỗ quen thuộc đã được mở sẵn. Đôi găng tay da đen bóng bẩy của Hải nằm im lìm bên trong, mời gọi.

Hải thở dốc, hai bàn tay trần run rẩy hướng về phía chiếc hộp. Cậu định tiến lại gần nhưng Khang khẽ giơ ngón tay đeo găng lên ra hiệu dừng lại.

"Đứng yên đó," Khang ra lệnh bằng giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối.

Hải chôn chân tại chỗ, ngơ ngác nhìn đàn anh.

"Em làm tốt lắm," Khang đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần Hải. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Hải có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà hòa lẫn với mùi da thuộc quen thuộc tỏa ra từ người Khang. "Đôi găng tay này vẫn an toàn. Nó chưa bị cắt làm đôi."

Khang cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của Hải, tiếp tục buông lời lạnh lùng:

"Nhưng luật chơi cần phải nâng cấp để em không quên mất vị trí của mình ở đây. Thiết lập điều luật thứ tư."

Hải nín thở chờ đợi.

"Từ bây giờ, khi ở riêng trong căn phòng này với tôi, em cấm không được tự gọi mình bằng tên của em nữa. Em không được phép tự xưng là 'Hải', cũng không được dùng các từ nhân xưng thông thường. Em không có tên." Khang nói, giọng trầm và dứt khoát. "Mỗi khi em muốn cầu xin được mang găng tay, được trói bằng xích hay dây thừng, em phải dùng từ 'nó' để gọi đôi bàn tay của mình. Ví dụ: 'Xin anh hãy trói nó lại'. Em hiểu chưa?"

Hải bàng hoàng nhìn Khang. Đầu óc cậu trống rỗng trong giây lát.

Khang không chỉ muốn kiểm soát cơ thể cậu qua những sợi dây, không chỉ muốn cấm đoán những hành vi xúc giác thường nhật của cậu. Khang đang từng bước len lỏi vào sâu trong nhận thức, tước đoạt đi căn tính và cái tôi tối thiểu của cậu. Cậu không còn là một con người có tên gọi sở hữu một bí mật thầm kín nữa. Cậu đang dần bị biến thành một thực thể phục tùng vô danh, một công cụ hoàn toàn phụ thuộc vào sự ban ơn và định đoạt của Khang.

Sự sợ hãi dâng lên trong lồng ngực Hải, nhưng ngay lập tức, nó bị đè bẹp bởi một thứ khoái cảm phục tùng ngọt ngào, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cảm giác được dâng hiến toàn bộ cái tôi của mình cho Khang định đoạt mang lại cho cậu một sự giải thoát tối thượng khỏi thế giới ồn ào và đầy phán xét bên ngoài.

Hải run rẩy cúi đầu thật thấp trước Khang, hai tay buông thõng vô dụng ra sau lưng theo đúng quy định:

"Nó... nó muốn được trói lại."

Khang mỉm cười. Đó là nụ cười thỏa mãn, kiêu hãnh của một kẻ đi săn đã hoàn thành việc thuần hóa hoàn toàn mục tiêu của mình. Anh chậm rãi cầm cuộn dây thừng đay thô ráp trên bàn lên.

Nhưng Khang không tiến về phía Hải ngay. Anh bước vòng ra phía sau lưng chiếc ghế gỗ, thong thả vuốt ve sợi dây thừng đay, kéo dài thời gian im lặng để sự khao khát bất lực của Hải đông cứng lại trong không khí ẩm mốc của phòng kho cũ...


CHƯƠNG 13: ĐÊM GIỚI HẠN TỘT CÙNG VÀ NGÀY THI QUYẾT ĐỊNH

Khang không để Hải quỳ lâu. Nhưng anh cũng không trói cậu vào ghế như mọi khi. Lần này, Khang tháo chiếc thòng lọng đay quanh cổ Hải, ép sát hai cánh tay bọc da chốt khóa của cậu ra sau lưng rồi dùng sợi dây đay thô ráp quấn nhiều vòng chặt chẽ quanh bắp tay, khuỷu tay và ngực Hải. Sự siết chặt bạo liệt của sợi đay ép sát lồng ngực cậu vào lưng ghế gỗ, cố định Hải trong một tư thế căng cứng tuyệt đối.

"Nằm xuống," Khang lạnh lùng ra lệnh sau khi đã khóa chốt toàn bộ cơ thể Hải.

Hải không thể tự di chuyển bình thường, Khang đẩy nhẹ vai cậu. Cả cơ thể bị trói chặt của Hải trượt xuống, nằm nghiêng trên nền xi măng lạnh ngắt của phòng lưu trữ tối tăm. Những sợi đay thô ráp cọ xát trực tiếp vào làn da mỏng manh ở cổ và cổ tay của Hải, vốn đã bị làm cho mềm yếu và nhạy cảm cực độ do nước muối ấm ngâm tay mỗi tối. Cơn đau rát sắc nhọn truyền thẳng lên hệ thần kinh, hòa lẫn với cái lạnh buốt thấu xương của sàn nhà bê tông hầm tối.

Khang đứng nhìn bóng hình bất động của Hải dưới sàn nhà. Anh tắt chiếc đèn pin duy nhất, căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.

"Nó sẽ phải nằm ở đây cho đến sáng," giọng Khang vang lên từ bóng tối sâu thẳm, xa cách và lạnh lẽo. "Không được động đậy."

Tiếng cửa sắt nặng nề khép lại, khóa chốt ngoài vang lên như một bản án chung thân tạm thời. Suốt đêm đó, Hải nằm im lặng trong bóng tối lạnh giá. Cơn đau rát của sợi đay siết chặt và sự cô lập hoàn toàn của đôi găng tay da khiến mười ngón tay cậu mất dần cảm giác, chỉ còn lại những dư chấn kích thích âm ỉ chạy dọc tủy sống. Hải run rẩy, hơi thở đứt quãng chịu đựng sự giam cầm thể xác tột cùng, tâm trí cậu chìm sâu vào sự quy phục ngọt ngào và đáng sợ.

Sáng hôm sau, khi tiếng mưa giông rả rích ngoài cửa thông gió bắt đầu ngớt, Khang mới quay lại. Lúc đó chỉ còn đúng mười lăm phút là đến giờ tập trung thi môn đầu tiên.

Khang tháo trói và mở khóa chốt xích sắt cho Hải một cách thong thả. Khi đôi găng tay da được lột ra, đôi bàn tay trần của Hải tái nhợt, tê dại hoàn toàn, nổi đầy những lằn đỏ rỉ máu của sợi đay đè nén suốt cả đêm.

Hải bước vào phòng thi số 4. Các đầu ngón tay cậu run rẩy dữ dội, không còn chút xúc giác nào để cảm nhận thân bút nhựa trơn tuột. Lòng bàn tay cậu vã mồ hôi liên tục làm nhòe một góc giấy nháp. Dư chấn của sự trói buộc đêm qua vẫn hằn sâu trong hệ thần kinh, làm Hải thèm khát cảm giác bó chặt đến điên cuồng. Nhưng Khang đã đứng đợi sẵn ở cửa sổ phòng thi. Ánh mắt kỷ luật nghiêm khắc của anh khóa chặt lấy đôi tay đang run rẩy của Hải.

Hải cắn chặt môi đến bật máu, ép mình bám chặt cây bút bi, dùng lý trí điên cuồng và ký ức cơ bắp để viết bài liên tục. Cậu viết như một cái máy, phớt lờ cơn đau rát từ lớp da tay mỏng, viết để giữ lấy đôi găng da đen của cậu khỏi bị phá hủy.


CHƯƠNG 14: SỰ ĐẢO CHIỀU ĐỘT NGỘT – KHI "NÓ" BỊ BỎ RƠI

Hải đã thành công. Bảng điểm cuối học kỳ ghi nhận cậu đứng vị trí thứ hai toàn khóa, giữ vững thứ hạng học tập xuất sắc của mình.

Giữa buổi chiều nắng hè oi ả của ngày bế giảng, Hải vội vã chạy băng qua những dãy hành lang vắng lặng để tìm đến căn phòng kho cũ dãy nhà C. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng run rẩy. Đôi bàn tay trần trống rỗng của cậu khao khát được Khang trói buộc, được chìm vào bóng tối để bù đắp cho những ngày dài học tập căng thẳng.

Khang đã ngồi đợi sẵn ở đó. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trước mặt anh là chiếc hộp gỗ quen thuộc chứa đôi găng tay da đen bóng bẩy của Hải.

Hải đứng ở ngưỡng cửa, hai tay buông thõng, cúi đầu chờ lệnh xưng hô:

"Nó... nó đã hoàn thành bài thi. Nó muốn được trói lại."

Khang lẳng lặng nhìn Hải. Ánh mắt anh hôm nay không có sự lạnh lùng thường thấy, cũng không có vẻ cợt nhả của kẻ đi săn. Đó là một ánh mắt phẳng lặng, trống rỗng và xa xăm. Khang đưa tay đẩy chiếc hộp gỗ đựng đôi găng tay về phía Hải. Cạnh chiếc hộp là một chiếc chìa khóa kim loại nhỏ.

"Tôi đã hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp," Khang thong thả nói, giọng điệu bằng phẳng không một chút gợn sóng. "Tuần sau tôi sẽ đi du học ở nước ngoài. Trò chơi kết thúc rồi, Hải."

Hải giật nảy mình, ngước mắt nhìn Khang đầy bàng hoàng. Tai cậu như ù đi trước hai từ "tự do".

"Chiếc chìa khóa này là của em. Đôi găng tay và sợi xích cũng là của em," Khang đứng dậy, đút hai tay vào túi quần đồng phục. "Tôi trả lại toàn quyền sở hữu cho em. Em có thể tự mang găng, tự trói mình ở bất kỳ đâu và bất cứ lúc nào em muốn. Em tự do rồi."

Cơn hoảng loạn tột cùng ập đến, bóp nghẹt trái tim Hải.

Hải nhìn chiếc chìa khóa kim loại nằm trơ trọi trên bàn. Tự do? Đối với cậu, chiếc găng tay da và sợi dây thừng chỉ có ý nghĩa và mang lại cảm giác an toàn khi chúng là công cụ kiểm soát của Khang. Việc được tự đeo găng và tự trói mình mà không có ý chí kiểm soát của đàn anh chỉ là một trò đùa thảm hại và ghê tởm bản thân. Nếu không có những lệnh cấm đoán của Khang, đôi bàn tay trần của cậu sẽ mãi mãi rơi vào sự trống trải, vô định và không ranh giới. Cậu không muốn tự trói; cậu cần một người chủ nhân nắm giữ chiếc chìa khóa đó.

"Không... không phải như thế..." Hải lắp bắp, nước mắt trào ra. "Nó không muốn tự do... Xin anh... đừng bỏ nó lại..."

Khang bước qua người Hải hướng ra phía cửa, không hề ngoảnh đầu lại nhìn.


CHƯƠNG 15: CHIẾC CÒNG VÔ HÌNH VĨNH CỬU

"Đứng lại! Xin anh..."

Hải xoay người đuổi theo, quỳ sụp xuống ngay trước bước chân của Khang ở cửa phòng kho. Hai bàn tay trần của Hải run rẩy nhặt chiếc chìa khóa kim loại trên bàn lên, cậu giơ hai tay qua đầu, dâng chiếc chìa khóa về phía Khang như dâng hiến cả sinh mệnh mình.

"Nó cầu xin anh... xin anh hãy giữ lấy nó," giọng Hải khản đặc trong nước mắt. "Hãy giữ lấy chìa khóa. Nó không muốn tự tháo. Nó muốn anh giữ chìa khóa vĩnh viễn..."

Khang đứng yên ở cửa, cúi đầu nhìn Hải đang quỳ phục dưới chân mình. Gương mặt anh thoáng qua một nụ cười nhạt, bí hiểm và thỏa mãn tột cùng. Anh từ từ cúi xuống, cầm lấy chiếc chìa khóa nhỏ từ đôi bàn tay trần đang run rẩy của Hải, rồi thả gọn nó vào túi áo vest đồng phục của mình.

Khang vươn tay cầm lấy chiếc hộp gỗ đựng đôi găng tay da đen khóa chốt mang đi. Anh đứng trước mặt Hải, ra điều luật vĩnh viễn:

"Được thôi. Tôi sẽ giữ chiếc chìa khóa này, và đôi găng tay này cũng sẽ đi theo tôi. Từ bây giờ, em sẽ phải sống cả đời trong sự trống trải của đôi bàn tay trần. Em sẽ không bao giờ được chạm vào găng tay da hay dây xích nữa. Em phải chịu đựng sự trần trụi này và liên tục chờ đợi một ngày tôi quay lại."

Khang quay lưng bước đi, bóng lưng anh khuất dần ở cuối hành lang dãy nhà C bỏ hoang.

Hải đứng dậy, hai bàn tay buông thõng vô dụng hai bên đùi. Cậu nhìn đôi bàn tay trần của mình dưới ánh nắng hè chói chang. Cậu không bị trói bởi bất kỳ sợi dây vật lý nào, nhưng cậu biết, tâm trí cậu đã bị chiếc còng vô hình của Khang khóa chặt vĩnh viễn. Cậu sẽ sống cả đời trong sự cấm đoán và chờ đợi ngọt ngào đó.


CHƯƠNG 16: LUẬT CHƠI MỚI - HỘP QUÀ VẬN CHUYỂN VÀ CHỦ NHÂN MỚI

Ba tuần sau ngày bế giảng, ngôi trường chìm vào kỳ nghỉ hè vắng lặng. Hải nhận được một tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc của Khang: Đến phòng kho cũ dãy nhà C lần cuối. Mang theo sự phục tùng cao nhất.

Hải lập tức chạy đến phòng kho cũ. Khi cậu đẩy cửa bước vào, căn phòng tối tăm ẩm mốc hôm nay có sự xuất hiện của một vật thể kỳ lạ. Đó là một chiếc hòm gỗ lớn màu nâu trầm, dạng hòm đựng thiết bị kỹ thuật nặng, xung quanh có các đai nẹp kim loại và khóa chốt chắc chắn phía ngoài. Chiếc hòm mở nắp, bên trong lót một lớp vải nhung đen dày.

Khang đứng cạnh chiếc hòm gỗ. Anh mặc một bộ quần áo thường phục giản dị, trên tay cầm đôi găng tay da đen khóa chốt mới và cuộn xích sắt quen thuộc.

"Hôm nay tôi sẽ đi du học," Khang nói bằng giọng điệu lạnh lùng và phẳng lặng. "Nhưng tôi không thả tự do cho em. Tôi đã chuyển giao chiếc chìa khóa và quyền sở hữu đôi bàn tay em cho một người khác. Người đó đang đợi em ở một nơi xa."

Hải bàng hoàng. Một sự hoảng loạn tột độ dâng lên khi nghĩ đến việc bị chuyển giao cho một người lạ mặt. Nhưng sự thuần hóa tuyệt đối suốt một năm qua khiến cậu không có lấy một chút ý định phản kháng. Cậu ngoan ngoãn cúi đầu trước Khang:

"Nó... nó nghe lời anh."

Khang tự tay đeo găng da mới cho Hải, khóa chặt chốt cổ tay lại. Tiếp đó, anh dùng xích sắt trói quặt hai tay đeo găng của Hải ra sau lưng, khóa chặt bằng ổ khóa. Khang bảo Hải trèo vào nằm gọn bên trong chiếc hòm gỗ lớn. Chiếc hòm nhung đen ôm khít lấy cơ thể bị trói chặt của Hải.

Sầm.

Nắp hòm gỗ đóng sập lại. Hải chìm vào bóng tối đặc quánh, ngột ngạt bên trong chiếc hộp. Cậu nghe tiếng Khang gạt các chốt khóa kim loại phía ngoài và dùng dây đai buộc chặt chiếc hòm lại. Ngay sau đó, Hải cảm nhận được chiếc hòm gỗ bị nhấc lên, di chuyển và đặt lên một chiếc xe vận tải. Suốt chuyến đi dài trong bóng tối ngột ngạt và sự rung lắc của chiếc hòm, nhịp tim Hải đập liên hồi, vừa sợ hãi tột cùng trước tương lai vô định, vừa bị kích thích bởi sự giam giữ thể xác tuyệt đối trong chiếc hộp quà vận chuyển.

Khi chiếc hòm gỗ cuối cùng cũng dừng lại và các khóa chốt kim loại phía ngoài được tháo ra, nắp hòm mở rộng. Ánh sáng của một căn phòng xa lạ, rộng lớn và trang nghiêm tràn vào. Hải chớp mắt, cơ thể tê dại vì bị trói xích lâu ngày, cậu lóng ngóng bò ra khỏi hòm gỗ và quỳ sụp xuống sàn nhà lát gạch men xám lạnh. Hai tay đeo găng chốt khóa của cậu vẫn bị xích chặt sau lưng.

Cúi đầu sát đất, từ góc nhìn giới hạn dưới sàn nhà, Hải không thấy rõ mặt người đang đứng trước mặt. Cậu chỉ thấy một đôi giày tây đen bóng loáng kiểu sĩ quan kỷ luật vô cùng quen mắt, và chiếc vớ màu xanh cỏ úa đặc trưng của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.

Tiếng giày da nện xuống sàn gạch phát ra những tiếng cộp... cộp... đanh thép. Người đó dừng lại ngay trước mặt Hải.

Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh nhưng mang một uy quyền sắt đá, tuyệt đối vang lên từ phía trên:

"Từ ngày mai, em phải thi vào trường học viện nội trú kỷ luật của chúng tôi. Ở đó, em sẽ phải mặc đồng phục, đi giày tây kỷ luật và chịu sự quản thúc nghiêm ngặt 24/7. Đó mới là môi trường trói buộc hoàn hảo nhất dành cho nó."

Hải run rẩy nghiêng đầu nhìn đôi giày tây đen bóng và chiếc vớ màu xanh cỏ úa đang đứng sừng sững trước mắt mình. Cậu khẽ nuốt nước bọt, cụp mắt xuống sát sàn nhà lạnh lẽo, chấp nhận luật chơi mới và sự phụ thuộc vĩnh viễn vào chủ nhân mới.

💬 Bình luận