🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← BIẾN THỂ

Ch.2: Hồ Sơ Hoàn Hảo

~7 phút đọc · 1292 từ · · ⚠️ Báo cáo

Leone gửi yêu cầu truy xuất toàn bộ tài liệu liên quan đến Daniel Brooks ngay khi vừa ngồi xuống bàn làm việc, và chỉ mười phút sau, màn hình trước mặt anh đã chất đầy dữ liệu.

Giấy chứng tử. Biên bản hiện trường vụ tai nạn, kèm hình ảnh phương tiện tự hành đã va chạm với xe của Daniel ở một giao lộ vào giờ cao điểm, không có dấu hiệu bất thường trong hệ thống điều khiển, chỉ là một trong những sự cố hiếm hoi mà xác suất vẫn cho phép xảy ra. Báo cáo khám nghiệm tử thi, ghi nhận thời điểm tử vong và tình trạng tổn thương không thể phục hồi bằng các biện pháp sinh học. Hồ sơ quy trình hồi sinh, với chữ ký điện tử của ba bên độc lập giám sát. Xác nhận ADN. Kết quả quét cấu trúc thần kinh. Bài kiểm tra trí nhớ hậu phục hồi. Đánh giá tâm lý sơ bộ, được thực hiện đúng ba ngày sau khi Daniel tỉnh dậy trong vật mang mới.

Anh đọc lướt qua từng mục, rồi đọc lại kỹ hơn. Mọi con số đều nằm trong ngưỡng cho phép. Mọi chữ ký đều hợp lệ. Không có khoảng trống thời gian nào chưa được giải thích, không có mục nào bị bỏ sót hay ghi chú vội vàng theo kiểu người ta vẫn làm khi muốn che giấu một sai sót.

Anh gõ vào ô ghi chú của mình, gần như theo phản xạ: Không có dấu hiệu giả mạo.

Rồi anh đứng dậy, cầm theo bản in tóm tắt, và đi xuống Phòng Pháp y.

Dr. Olivia Bennett đang ngồi trước một màn hình hiển thị chuỗi dữ liệu gen, gõ ghi chú với tốc độ của người đã làm công việc này đủ lâu để không còn cần suy nghĩ về từng thao tác. Cô ngẩng lên khi Leone bước vào, không tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Vụ Brooks," cô nói, không phải một câu hỏi.

"Cô đã nghe rồi."

"Tôi là người xác nhận thi thể trước khi hồ sơ chuyển sang bộ phận hồi sinh." Cô xoay màn hình về phía anh. "Anh muốn biết điều gì mà chưa có trong báo cáo?"

"Tôi muốn biết liệu có khả năng nhầm người không."

Olivia không do dự. "Về mặt sinh học, gần như bằng không." Cô lướt qua các chỉ số trên màn hình. "ADN trùng khớp trên toàn bộ chuỗi gen được lưu trữ. Dấu vân tay trùng khớp một trăm phần trăm. Quét võng mạc trùng khớp. Cấu trúc não sau phục hồi không có khác biệt đáng kể so với bản quét gốc trước khi anh ta qua đời." Cô nhìn Leone. "Nếu anh đang hỏi liệu có ai đó đã tráo đổi con người, thì câu trả lời là không. Không có cách nào để làm điều đó qua mặt được hệ thống xác thực hiện tại."

Leone gật đầu, nhưng không cất bút. "Tôi vừa gặp người vợ."

"Tôi nghe nói cô ấy rất kiên quyết."

"Cô ấy không nói anh ta là kẻ giả mạo." Leone ngừng lại, cố diễn đạt chính xác điều anh cảm nhận được trong căn hộ đó. "Cô ấy chỉ nói anh ta không phải chồng mình. Đó là hai điều khác nhau."

Olivia im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn như đang cân nhắc câu trả lời của mình kỹ hơn bình thường.

"Người thân sau mất mát thường là người khó chấp nhận thực tế nhất," cô nói cuối cùng. "Tôi đã gặp nhiều trường hợp như vậy. Họ cần một khoảng thời gian để tang. Khi khoảng thời gian đó bị cắt ngang, tâm trí họ không biết phải xử lý cảm xúc ấy vào đâu."

"Đó cũng là điều tôi nghĩ," Leone nói.

Nhưng Olivia chưa dừng lại. "Tuy nhiên," cô nói thêm, chậm hơn, "trực giác của một người đã sống cùng ai đó nhiều năm cũng không nên bị xem nhẹ hoàn toàn. Tôi không nói cô ấy đúng. Tôi chỉ nói rằng khoa học có thể xác nhận một cơ thể, một bộ gen, một cấu trúc thần kinh. Nhưng có những thứ chúng tôi không có công cụ để đo."

Leone không phản bác. Anh cũng không gật đầu đồng tình. Anh chỉ ghi lại câu nói đó vào sổ tay. Đây là lần đầu tiên trong buổi sáng hôm nay có ai đó không đứng hẳn về một phía.

Anh dành nửa giờ tiếp theo để xem lại kết quả kiểm tra trí nhớ hậu phục hồi của Daniel, được thực hiện bởi một chuyên viên tâm lý độc lập ba ngày sau khi anh ta tỉnh dậy. Bài kiểm tra gồm hàng trăm câu hỏi, từ những mốc quan trọng như ngày cưới, sinh nhật Emma, tên đầy đủ của cha mẹ hai bên cho đến những chi tiết vụn vặt mà không ai nhớ được trừ khi nó thực sự đã xảy ra với chính họ như mật khẩu tài khoản ngân hàng cũ đã đổi từ ba năm trước, tên giáo viên chủ nhiệm năm lớp bốn, lần đầu tiên gặp người bạn thân Lucas Reed tại một quán cà phê gần trường đại học vào một buổi chiều mưa.

Daniel trả lời đúng tất cả. Không có khoảng dừng bất thường trước câu trả lời. Không có dấu hiệu của trí nhớ bị tái tạo từ dữ liệu bên ngoài thay vì trải nghiệm thực.

Leone ngồi lặng một lúc, nhìn con số cuối cùng trên màn hình: độ chính xác trí nhớ đạt 99.7%, cao hơn cả mức trung bình của những người chưa từng trải qua bất kỳ chấn thương thần kinh nào. Nếu đây là một kẻ giả mạo, hắn phải biết nhiều hơn chính Daniel Brooks từng biết về cuộc đời của mình. Anh gạch bỏ dòng giả thuyết đó ngay khi vừa kịp gõ ra.

Anh trở lại bàn làm việc khi buổi sáng đã trôi qua gần hết, tổng hợp lại toàn bộ những gì anh vừa xem. Anh mở lại hồ sơ vụ án, tìm đến mục nhận định ban đầu, và gõ: "Khả năng cao: người báo án gặp rối loạn nhận thức sau sang chấn."

Anh chuẩn bị đóng tập hồ sơ lại thì ánh mắt anh dừng ở một dòng trong bản tường trình gốc của Emma. Không một câu nào giống "xin cứu tôi". Không gợi ý nào về nỗi sợ hãi cho bản thân. Không yêu cầu bảo vệ hay tách rời khỏi người đàn ông trong căn hộ đó.

Chỉ có một câu, lặp lại đúng nguyên văn ở cuối đơn: [Xin hãy tìm chồng tôi.]

Leone khựng lại, ngón tay vẫn đặt trên màn hình.

Một người phụ nữ tin rằng mình đang sống cùng một kẻ lạ sẽ yêu cầu điều gì? Bắt giữ. Xét nghiệm. Cách ly. Bảo vệ bản thân khỏi một mối đe dọa tiềm ẩn. Nhưng Emma Brooks không yêu cầu bất kỳ điều nào trong số đó. Cô không đòi bắt Daniel. Cô không tố cáo anh ta là mối nguy hiểm. Cô chỉ đang tìm một người đang mất tích.

Leone mở lại hồ sơ lần thứ hai trong ngày. Nhưng lần này, anh không xem kết quả xét nghiệm, không xem chỉ số ADN hay bản quét thần kinh. Anh đọc lại từng câu, từng chữ, trong bản tường trình của Emma Brooks, chậm hơn lần đầu, như đang cố nghe ra một điều gì đó ẩn dưới câu chữ.

Anh dừng lại ở dòng cuối cùng, đọc thêm lần nữa.
[Xin hãy tìm chồng tôi.]

💬 Bình luận (0)