Khoảng bảy giờ tối, khi Leone đang ngồi tổng hợp lại những ghi chép từ chuyến đi Brookhaven, điện thoại của anh rung lên. Tên hiển thị trên màn hình khiến anh dừng tay ngay lập tức.
Daniel Brooks.
Anh nhấc máy. Giọng nói ở đầu dây bên kia trầm hơn thường lệ, có phần do dự, khác hẳn với sự điềm tĩnh quen thuộc mà Leone đã quen thấy ở người đàn ông này suốt hai tuần qua.
"Điều tra viên Mercer," Daniel nói. "Tôi nghĩ... chúng ta cần nói chuyện."
Leone đồng ý ngay, không hỏi thêm lý do, và lái xe đến căn hộ Green Oak chưa đầy nửa giờ sau đó.
Emma chỉ xuất hiện thoáng qua khi Leone bước vào, gật đầu chào rồi lặng lẽ rút vào phòng ngủ, khép cửa lại. Daniel ngồi xuống ghế sofa, hai tay siết chặt vào nhau, một tư thế khác hẳn sự thoải mái mở lòng mà anh vẫn thể hiện trong những lần gặp trước. Ngón cái anh xoa đi xoa lại mép tay áo, một cử động nhỏ mà Leone chưa từng thấy ở anh trong bất kỳ lần gặp nào.
"Trong hơn một tuần gần đây," Daniel bắt đầu, giọng chậm rãi như đang cố sắp xếp lại điều mình muốn nói, "tôi liên tục mơ cùng một giấc mơ."
Anh mô tả nó chi tiết đến mức Leone phải ghi lại từng câu. Một con phố nhỏ, không quá đông đúc. Một chiếc ghế gỗ đặt ở góc phố, sơn đã bong tróc. Tiếng chuông tàu điện vang lên đều đặn ở đâu đó gần bên. Một bé gái, không rõ mặt, đang cầm một quả bóng màu đỏ, tung nó lên rồi bắt lại, lặp đi lặp lại. Mùi không khí trong giấc mơ, Daniel nói thêm, hơi ẩm, pha lẫn mùi lá cây mục, một mùi anh chưa từng gặp lại ở bất kỳ nơi nào khi tỉnh giấc.
"Mọi thứ đều rất rõ ràng," Daniel nói. "Nhưng tôi chưa từng đến nơi đó."
"Anh chắc chứ?" Leone hỏi.
Daniel gật đầu, dứt khoát. "Tôi đã kiểm tra. Không có ký ức nào trong cuộc đời tôi khớp với nơi ấy. Không phải chỗ tôi từng sống. Không phải nơi tôi từng đi qua trong công việc. Tôi đã tìm trong tất cả những gì tôi nhớ được."
"Còn nữa," Daniel nói tiếp, sau một khoảng lặng ngắn. "Đôi khi tôi đi ngang một con đường, một quán ăn, hoặc nghe một giai điệu nào đó phát ra từ đâu đó, và có một cảm giác... mình biết rất rõ nơi này, âm thanh này. Nhưng khi tôi cố nhớ xem vì sao mình biết, lại hoàn toàn trống rỗng."
Anh dừng lại, nhìn xuống hai bàn tay mình. "Điều khiến tôi lo lắng không phải là việc quên một điều gì đó. Ai cũng có thể quên. Nhưng cảm giác quen thuộc ấy, nó quá thật. Nó không giống như đang cố nhớ lại một thứ đã biết. Nó giống như một phần trong tôi biết điều đó, còn phần còn lại thì không."
Leone ghi chép lại từng chi tiết, không vội đưa ra bất kỳ nhận định nào. Đây không phải một ký ức có thể đối chiếu với hồ sơ, không phải một dữ kiện có thể kiểm chứng bằng ADN hay quét thần kinh. Nó là một hiện tượng chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào anh từng đọc qua.
"Anh nghĩ mình không phải Daniel Brooks?" Leone hỏi, thẳng thắn, cố dò xem Daniel đang đứng ở đâu trong chính niềm tin của mình.
"Không," Daniel đáp ngay, không chút do dự. Anh nhìn thẳng vào Leone. "Tôi vẫn tin tôi là Daniel."
Anh dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, chậm hơn.
"Nhưng tôi cũng không thể giải thích những gì đang xảy ra với mình."
Leone không nói gì để trấn an, cũng không đưa ra bất kỳ giả thuyết nào. Anh chỉ tiếp tục ghi lại. Người đàn ông ngồi trước mặt anh, lần đầu tiên kể từ khi vụ án này bắt đầu, không còn cố gắng chứng minh mình ổn nữa. Anh chỉ đang cố tìm cách sống chung với một điều mà chính anh cũng không hiểu.
Trước khi Leone đứng dậy ra về, Daniel gọi anh lại.
"Nếu một ngày," anh nói, "anh phát hiện có điều gì không đúng."
Leone nhìn anh, chờ đợi.
"Xin đừng giấu tôi," Daniel nói.
"Dù sự thật có thế nào?" Leone hỏi lại, muốn chắc chắn Daniel hiểu rõ điều mình vừa yêu cầu.
Daniel khẽ gật đầu, ánh mắt không hề dao động.
"Dù sự thật có thế nào."
Trở về phòng làm việc lúc gần mười một giờ đêm, Leone mở bản đồ số của thành phố, cố gắng phác lại con phố mà Daniel đã mô tả trong giấc mơ: vị trí chiếc ghế gỗ, hướng đường ray tàu điện, khoảng cách giữa các dãy nhà theo trí nhớ của anh về lời kể. Anh vẽ từng đường nét một cách thận trọng, dừng lại nhiều lần để xem lại ghi chú, xóa đi vẽ lại một góc đường hai lần vì không chắc mình nhớ đúng lời Daniel mô tả.
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành trên màn hình, Leone khựng lại.
Bố cục con phố ấy, hình dáng khu đất, hướng của lối đi chính, vị trí tương đối của những gì Daniel nhớ được, trông rất giống với khu dân cư cũ Riverside, thứ chỉ còn tồn tại trong những bức ảnh lưu trữ từ hai mươi năm trước, trước ngày toàn bộ khu phố ấy bị giải tỏa để nhường chỗ cho công viên hiện tại.
Anh không vội đưa ra bất kỳ kết luận nào. Anh chỉ lặng lẽ lấy bức ảnh cũ từ văn phòng địa chính, đặt nó cạnh bản phác thảo vừa hoàn thành, và ngồi nhìn cả hai thật lâu trong ánh đèn bàn làm việc. Anh phóng to góc ảnh nơi từng có chiếc ghế gỗ, so với vị trí anh vừa đánh dấu trên bản phác thảo. Hai điểm gần như trùng khít.
Một câu hỏi mới hình thành trong đầu anh, rõ ràng hơn bất kỳ điều gì anh từng tự hỏi kể từ khi nhận vụ án này.
Sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là điểm giao nhau đầu tiên giữa những manh mối tưởng chừng không liên quan đến nhau?