🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.4: Chương 4: Chung bàn ăn

~15 phút đọc · 2826 từ · ⚠️ Báo cáo

Tan làm Khả Tuệ đã đứng ở bàn trợ lý của Ân Ân, hai người bàn luận mấy chủ đề thần tượng mà cả hai đều thích cười nói rôm rả cả một góc. Ân Ân gập tài liệu lại và thu xếp đồ đạc cần thiết bỏ vào túi xách.
Cô đẩy cửa bước ra khỏi văn phòng, nhìn thấy Khả Tuệ cùng trợ lý thao thao bất tuyệt làm bản thân Ân Ân cũng giãn cơ mặt theo với hai con người này.
"Rồi có đi không hay tính nói chuyện tới mai?" Ân Ân nghiêm mặt với bạn thân.
"Tớ đợi cậu lâu lắm biết không?" Khả Tuệ chu môi kiểu trách móc.
"Ờ! Nhác việc quá nên mới đợi lâu đó." Ân Ân cũng không vừa trêu lại.
"Vậy hai chị đi trước đi ạ, em còn một số việc sẽ tan làm sau." Trợ lý biết ý nhanh lái sang chủ đề khác để cả hai không đôi co nữa.
"Vậy đừng về muộn quá nhé, tụi chị đi trước đây." Ân Ân mỉm cười nhắc nhở trợ lý.
"Chào em nhé." Khả Tuệ níu tay Ân Ân cùng rời đi.
Hai người cùng ngồi xe Khả Tuệ đến nhà hàng, sau bữa ăn thì Khả Tuệ sẽ đưa cô về lại công ty để lấy xe như vậy tiện hơn.
Ngồi trên xe, Khả Tuệ hỏi Ân Ân:
"Tớ thấy hình như mấy hôm nay cậu không được thoải mái. Có phải bên cậu công việc nhiều quá không? Cần tớ giúp gì thì cho tớ biết."
"Ừm, cũng một số việc làm tớ mệt đôi chút. Nhưng mà tớ cũng xử lý ổn thỏa hết rồi. Cậu không cần phải lo lắng quá đâu." Ân Ân nặn ra nụ với bạn thân.
"Nhớ ăn uống đầy đủ đó. Cậu ở một mình phải biết chăm sóc bản thân." Khả Tuệ quan tâm Ân Ân như một đứa trẻ.
"Dạ, thưa bà cụ non, tớ luôn biết cách chăm bản thân mà." Ân Ân vui vẻ với sự quan tâm của Khả Tuệ.
Đến nơi, hai người cùng ra khỏi xe bước đi, thì ra Khả Tuệ đưa Ân Ân đến một nhà hàng Nhật, đúng với sở thích của Ân Ân. Gương mặt Ân Ân rạng rỡ hẳn ra vì được ăn món ăn yêu thích của mình.
"Đúng ý cậu chưa?" Khả Tuệ ghé tai Ân Ân trêu.
"Chuẩn! Chỉ có cậu hiểu tớ." Cô đưa ngón tay biểu hiện nút like với cô bạn thân.
"Chuyện, tớ mà! Vậy thì đối tốt với bản thân, ăn nhiều vào nhé." Khả Tuệ vỗ lấy vai bạn cùng nhau tiến vào.
"Tất nhiên, vì tớ không mất tiền hôm nay mà." Ân Ân quay sang nháy mắt với Khả Tuệ khiến cô bạn hết muốn vui vẻ.
Nhà hàng này nhìn vào rất có phong cách. Sử dụng tông màu sơn nhẹ nhàng cùng ánh đèn vàng ấm cúng rất hợp với sở thích của Ân Ân. Đúng, chỉ có Khả Tuệ mới có thể làm cô vui vẻ sau những giờ làm việc mệt mỏi.
"Sao, ổn áp không bạn thân yêu?" Khả Tuệ thăm dò.
"Ờ ờ thì, được phết." Ân Ân gật gù nhưng lại không tỏ ra mình quá hài lòng.
"Thích quá còn gì." Khả Tuệ nhích mắt với cô bạn thích ra mặt kia.
"Ừm, thích nhưng để xem món ăn ở đây có thật sự ngon như cậu khen không?" Ân Ân cùng Khả Tuệ ngồi vào bàn.
Chỉ vài phút sau, hai người đã gọi xong món. Bữa tối hôm nay toàn là những món ăn Ân Ân thích, bởi Khả Tuệ muốn cảm ơn cô nên đặc biệt để cô tự do lựa chọn.
Nhà hàng hôm nay khá đông khách, may là họ đã đặt bàn trước nên chẳng phải lo hết chỗ. Trong lúc chờ đồ ăn lên, hai người rôm rả kể cho nhau nghe những chuyện vui thời đi học.
"Không biết giám đốc Ân Ân có cho phép chúng tôi ngồi cùng không nhỉ?" Giọng nói vang lên phía sau, khiến Ân Ân giật mình.
Cô chưa kịp quay lại thì Nhiên Thời đã cùng trợ lý đi vòng ra trước mặt. Nhiên Thời nở một nụ cười xã giao vừa đủ, còn trợ lý Mai Hoa đứng phía sau cũng nhẹ nhàng gật đầu chào cả Ân Ân lẫn người ngồi cùng bàn.
"Xin lỗi, chúng tôi không có ý định dùng bữa cùng người lạ." Ân Ân khẽ mỉm cười, giọng điệu nhã nhặn nhưng dứt khoát.
Ban đầu nghe giọng nói đầy khiêu khích ấy, cô còn tò mò không biết ai dám ăn nói kiểu đó với mình. Khi ngước mắt lên nhìn, cô chẳng thấy bất ngờ chút nào, vẫn kiểu cách ăn nói ấy, vẫn phong thái ngạo nghễ ấy, không ai khác chính là vị nữ tổng tài của Thiên Ân.
"Vậy ra cô chẳng có chút ý định nào muốn cảm ơn tôi vì chuyện hôm trời mưa sao?" Nhiên Thời khẽ thở dài, giả vờ thất vọng:
"Tôi không nghĩ giám đốc Trịnh Ân Ân lại so đo với tôi đến thế."
Cô vừa nói vừa khẽ áp sát, khuôn mặt mang theo nụ cười mỉa mai gần như chạm vào tai Ân Ân, ánh mắt lạnh lùng như muốn thử thách xem cô sẽ phản ứng ra sao. Hành động bất ngờ ấy khiến Ân Ân khẽ giật mình, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Từ nãy đến giờ, Khả Tuệ vẫn ngơ ngác nhìn hai vị đối đáp mà vẫn chưa tiêu hoá hết được ý tứ trong câu chữ của hai người.
Đặc biệt, cô bất ngờ bạn thân mình đang nói chuyện với một người trông rất quen mặt, cô chỉ nghe được Thời tổng thì mới nhớ ra đây là vị tổng tài của bất động sản Thiên Ân. Nghĩ cũng lạ là tại sao Ân Ân lại với giọng điệu mỉa mai đó với khách hàng VIP vậy nhỉ.
Giữa hai người chắc hẳn có vấn đề gì đó nhưng cô vẫn không tìm ra được lý do.
Thấy bầu không khí căng thẳng, Mai Hoa tinh ý:
"Xin lỗi vì đường đột, do chúng tôi chưa đặt bàn trước mà đến đây nên có hơi không đúng với dự định. Thấy bên giám đốc Ân Ân đây còn chỗ trống nên mạn phép được ngồi cùng. Nếu cô thấy không quá bất tiện thì...!"
Chưa dứt câu thì Ân Ân lên tiếng:
"Không có gì! Mời Thời tổng cứ tự nhiên, tôi lại thấy hiện tại không phiền cho lắm."
Đến lượt Nhiên Thời bất ngờ, mới vài giây trước cô gái này còn cao cao ngạo ngạo nhất quyết không nhún nhường cô mà giờ đây lại dễ dàng thỏa hiệp.
Thật ra, Nhiên Thời chỉ là cao hứng muốn ăn đồ Nhật ở đây nên không yêu cầu trợ lý đặt trước, cô dự định nếu không còn bàn thì sẽ đi đến nhà hàng khác. Có điều khi bước vào nhà hàng, cô lại bắt gặp Ân Ân cũng có mặt ở đây nên có chút ý trêu cô.
Nhưng ngược lại trợ lý Mai Hoa lại nghĩ cô muốn ăn đồ Nhật cho bằng được nên cũng tìm cách giúp sếp được toại ý.
"Vả lại, tôi cũng không muốn bản thân mắc nợ ai cả." Ân Ân vẫn giữ nét mặt cũ nói tiếp phá đi sự nghi ngại của Nhiên Thời.
Ân Ân vốn trước giờ vẫn thế, cô không muốn mắc nợ ai và cũng không muốn ai đó dùng điều này để ép buộc cô phải làm theo ý của người ta. Nếu cô ấy đã nhắc đến thì cô cũng sẽ sòng phẳng luôn cho xong. Cũng chỉ là một bữa ăn, cô nghĩ không đáng lo ngại.
Hoá ra cô gái này cũng rõ ràng quá mất, tính cách mạnh mẽ và cương quyết này thật khác xa với dáng vẻ đẹp dịu dàng trên gương mặt này. Những ý nghĩ này khiến Nhiên Thời càng muốn xem cô gái này tiếp theo đây sẽ phô ra tính cách nào với cô nữa. Nhiên Thời có chút thú vị và tò mò nên đã đáp lại ngay:
"Đã vậy tôi đây không khách sáo, cảm ơn giám đốc Ân Ân đã chiếu cố." Nhiên Thời vẫn dùng giọng điệu cao ngạo cùng Mai Hoa ngồi bên đối diện với Ân Ân và Khả Tuệ.
Khả Tuệ từ khi nãy đến giờ quan sát một hồi cô mới mới mạnh dạn lên tiếng chào xã giao:
"Xin chào Thời tổng, tôi là Khả Tuệ, bạn của giám đốc Ân Ân."
"Chào cô, rất hân hạnh!" Nhiên Thời từ tốn đáp lại Khả Tuệ.
Sau đó cô lại dán ánh nhìn lên người Ân Ân. Nhiên Thời nhận thấy cô ấy đang cố tình nhìn sang nơi khác và tỏ vẻ tuyệt nhiên không quan tâm đến người đối diện.
"Còn đây là...!" Khả Tuệ quay sang trợ lý Mai Hoa.
"Vâng, Mai Hoa trợ lý của Thời tổng. Chào cô Khả Tuệ." Mai Hoa niềm nở bắt tay Khả Tuệ và tặng cho cô một nụ cười tỏa nắng.
Không như vị tổng tài kia chỉ hất mắt nhìn cô chào cho có lễ thì trợ lý rất hoạt bát. Khả Tuệ một vòng đánh giá con người Thời tổng trong khoảng thời gian ngắn vừa rồi. Thời tổng trông vẫn rất trẻ trung, cô có làn da trắng sáng, mái tóc đen nhánh tôn thêm vẻ đẹp của gương mặt thêm phần thanh tú và sắc sảo. Tuy trẻ nhưng thoạt nhìn rất chững chạc, có điều ẩn chứa sự cao ngạo của một vị tổng tài.
Cô thầm thở dài, chắc vì thế mà Ân Ân mới có thái độ không mấy thiện cảm với vị tổng tài này. Cô quá hiểu Ân Ân, trước giờ bạn thân cô ghét nhất là kiểu người dương dương tự cao và ngạo kiều.
Thầm nghĩ mà Khả Tuệ cũng lo lắng cho Ân Ân sợ rằng nhỡ đâu hợp tác sau này mà gặp mặt nhiều thì chắc khổ cho bạn cô lắm đây. Thôi cô nhất quyết không suy nghĩ nữa, hôm nay tới đây là để ăn chứ không phải để lo xa nhiều điều chưa xảy ra như vậy, Khả Tuệ đặt tay lên tay Ân Ân đang để trên đùi ngụ ý bảo bạn cô nên nói chuyện dễ nghe một chút.
Ân Ân liếc mắt nhìn bạn mình thì nhận được cái nhìn nhắc nhở của Khả Tuệ, biết cô ấy muốn tốt cho mình nên Ân Ân cũng ngầm hiểu.
"Thời tổng! Cô muốn ăn gì hãy tự nhiên, chúng tôi đã gọi món rồi." Ân Ân lịch sự lên tiếng nhưng trong lòng không dễ chịu khi bản thân phải nhún nhường. Cô những tưởng hôm nay được đi ăn ngon, thoải mái tinh thần nhưng rồi đụng phải cái vị tổng tài khó ưa kia. Sao cô xui xẻo thế chứ.
Lúc này, Nhiên Thời cảm thấy độ ngạo mạn của cô đã giảm đi bội phần, cô cũng giãn cơ mặt hơn:
"Không sao, chúng tôi dùng theo giám đốc Ân Ân được rồi."
Hiểu ý Mai Hoa nhanh chóng đặt thêm phần tương tự bên kia gọi cho sếp của mình, cô thầm vui vì chẳng cần phải loay hoay chọn món nữa. Mà kể cũng lạ, đây là lần đầu tiên cô thấy sếp của cô dễ tính trong vấn đề ăn uống thế này.
Thường ngày mỗi khi đi ăn nhà hàng Thời tổng khá kén chọn, trong khi cô thì không dám chọn giúp, sếp mà không thích thì cô cũng ăn hành. Giờ thì khoẻ rồi ngồi không xơi món thôi.
Bữa ăn tối không mấy thoải mái với Ân Ân đã trôi đi được 1 tiếng đồng hồ và chủ yếu là Khả Tuệ và cô trợ lý Mai Hoa nói chuyện cùng nhau thì nhiều. Có vẻ hai người này hợp ý nói chuyện với nhau chưa đủ hay gì mà còn trao đổi số điện thoại.
Ân Ân khẽ liếc nhìn bạn thân đang trò chuyện rôm rả với Mai Hoa bên cạnh, miệng không nhịn được bật cười lắc đầu. Cô bạn này thật sự là có tài, đi đâu cũng có thể nhanh chóng hòa nhập và kết thân dễ dàng như vậy.
Dù vậy, trong lòng cô không hề ghen tị hay khó chịu khi bị bỏ rơi giữa bữa ăn. Suy cho cùng, hôm nay Khả Tuệ là người chi trả, mà cô bạn ấy lại đang giúp không khí bữa tiệc trở nên sôi động hơn hẳn.
Nghĩ đến đây, Ân An bất giác nhìn sang vị tổng tài đang ngồi đối diện. Nếu chỉ có hai người họ ngồi với nhau trong im lặng, chắc không khí sẽ căng thẳng đến mức muỗi bay qua cũng phải nghe rõ tiếng vỗ cánh.
Cô cũng không muốn làm mặt lạnh mày nhẹ với cái người đối diện kia đâu nhưng nhìn kiểu gì cũng không thấy ra được sự thiện cảm. Ân Ân thầm nghĩ, tuy là chẳng phải quen thân gì nhưng ít nhiều sau này công việc có thể chạm mặt với nhau nên cô nên xã giao một chút cũng tốt cho mình.
"Tôi mạn phép hỏi một chút về công việc được không Thời tổng?" Ân Ân tìm chuyện để nói, nhưng cũng có chủ đích.
"Tôi rất ít khi nói chuyện công việc ngoài giờ, nhưng với giám đốc Ân Ân đây, tôi có thể ngoại lệ một chút." Nhiên Thời dừng đũa và nhìn cô.
Bất giác trái tim Ân Ân đập liên hồi không rõ nguyên nhân, có nói quá không? "Cái gì mà ngoại lệ cơ chứ?" cô lẩm bẩm. Chạm vào ánh mắt nhau, Nhiên Thời cũng có chút bối rối, hai người quay vội mặt đi nơi khác.
Nhiên Thời ho nhẹ để xua đi cảm giác kì lạ đó:
"Cô muốn hỏi gì? Cứ việc, nếu trả lời được tôi sẽ không ngại."
"À, tôi có chút thắc mắc là tại sao bên Thiên Ân lại chọn chúng tôi làm đối tác cho một dự án lớn như vậy. Vì mảng dự án như thế này cũng có nhiều công ty tầm cỡ hơn Thành Đạt chúng tôi nhiều." Ân Ân nghiêm túc từ tốn hỏi.
"Tôi không quan trọng về tầm cỡ của các đối tác vì đó chỉ là áo giáp bên ngoài, đối với tôi hợp tác là quá trình không phân biệt công ty đó có sức ảnh hưởng như thế nào. Trong quá trình hợp tác, phía bên cô chứng minh được năng lực tốt thì chúng tôi tiếp tục, còn không thì chúng tôi có quyền huỷ hợp đồng. Tuy việc huỷ hợp đồng khiến chúng tôi tổn hại không nhỏ nhưng nếu không thử thì làm sao biết được. Phía bên tôi thì không quan ngại, vậy nên giám đốc Ân Ân cô lo ngại chúng tôi suy tính điều gì hay sao?" Nhiên Thời cũng từ tốn nhưng có chút dò xét xem phản ứng của cô trong lúc giải thích.
Câu hỏi cuối của Nhiên Thời khiến Ân Ân giật thót, đúng là đôi lúc cô có ý nghĩ đó nhưng nghĩ mãi vẫn không ra được suy tính của bên Thiên Ân.
"Cô không cần phải quá lo lắng, chúng tôi chỉ muốn có được một đối tác đáp ứng được tất cả những yêu cầu đúng theo thỏa thuận. Bằng hành động, không phải chỉ lời nói suông, vì tôi gặp rất nhiều đối tác có tiếng tăm nhưng hiệu quả đạt được thì lại không như mong đợi." Như nắm được tâm ý lo lắng của người đối diện, Nhiên Thời vừa giải thích vừa trấn an.
Nghe được câu nói này, Ân Ân như có một cái nhìn khác về Thời tổng một chút. Ẩn dấu bên ngoài vẻ tự tôn, ngạo mạn là một vị tổng tài có khí chất và lối suy nghĩ trong công việc rất công minh và không giống kiểu coi thường người khác một chút nào, cô thoáng có thiện cảm nhưng cất giấu trong lòng không thể hiện ra cho người ta đắc ý. Giờ thì cô cũng thấy bản thân có chút vội vàng đánh giá người đối diện rồi. Cô lấy ly nước lọc uống một ngụm để xua đi ánh nhìn thấu người của Nhiên Thời dành cho cô.
Buổi ăn tối cứ vậy mà trôi qua từ hai người trở thành bữa ăn bốn người. Cô cùng Khả Tuệ về lại công ty vì xe cô vẫn còn để ở đó.

💬 Bình luận

📚 Truyện tương tự